“Có lẽ cuộc đời mà bạn luôn muốn sống đang bị vùi lấp dưới những thứ mà bạn đang sở hữu.” – Joshua Becker.

 

Là một vú em toàn thời gian của bốn đứa trẻ, tôi thường phải sử dụng chiếc xe van lớn của gia đình để đưa đón chúng. Tuy nhiên, một ngày nọ, tôi bất ngờ phải sử dụng chiếc xe riêng của mình để làm việc đó.

Đó không phải là một vấn đề đối với tôi. Tôi chỉ phải xếp một vài món vào cốp xe và nói cụm từ mà tôi chẳng mấy ưa thích: “Mấy đứa chịu khó nhé.”

Như tôi đã nghĩ, lũ trẻ không hề vui mừng. Tuy nhiên ít nhất thì cũng nhờ thế mà mấy đứa cũng có chuyện để bàn tán.

“Wow, chiếc xe của dì, dường như, rất bừa bộn!” Cậu bé sáu tuổi ngay lập tức phàn nàn.

“Con đặt chân của con ở đâu bây giờ?” Chị gái cậu bé hỏi.

Tôi nghĩ chắc chắn rằng lần tới mọi thứ sẽ tốt hơn.Ít ra thì chúng đã từng trải nghiệm nó.

“Tại sao dì không dọn xe?” Đó là một câu hỏi tuyệt vời khác của một cô con gái tám tuổi.

Tôi đã có một danh sách các lý do nhưng rõ ràng là không thỏa đáng đối với cô bé:

– Dì không có thời gian.

– Dì phải tập trung vào những thứ quan trọng hơn.

– Dì rất mệt khi tôi về nhà.

– Dì di chuyển rất nhiều nên thật tốt khi có sẵn nhiều thứ trong xe. Nếu không mẹ có thể sẽ quên thứ gì đó.

– Dì thường không có ai đi cùng xe, nên không sao cả.

Những lời bào chữa đó là đủ với tôi.

Phải hơn nửa năm sau đó  tôi mới bắt đầu nghĩ, “Có khi mình nên để tâm đến nó hơn. Có khi mình nên ưu tiên nó và dành thời gian để sửa chữa nó.”

 

Thay đổi tư duy

Bởi vì tôi muốn sống trong một căn nhà nhỏ, tôi đọc rất nhiều bài viết về cách mọi người tìm cách thu nhỏ không gian sống. Tôi thực sự không cần phải làm điều đó bởi vì một căn nhà nhỏ thực ra sẽ cho tôi nhiều không gian hơn căn phòng của tôi ở nhà mẹ.

Sau đó tôi nhớ ra: không phải tất cả những đồ đạc của tôi đều được chứa trong một căn phòng đó. Qua các năm, nó đã lan sang cả những phòng ngủ khác và thậm chí sang cả ngôi nhà của em gái tôi. Để tránh cho ngôi nhà nhỏ trong tương lai trở nên bừa bộn, chật chội bởi những thứ mà tôi thậm chí không quan tâm, tôi bắt đầu bỏ bớt chúng.

Quá trình đó tiến triển khá chậm. Điều khiến nó trở nên nhanh hơn là khi tôi thay đổi suy nghĩ của chính bản thân mình. Cách tốt nhất để làm điều đó là tự hỏi bản thân những câu hỏi về những đồ vật đó.

Những câu hỏi này giúp tôi có cái nhìn rõ ràng hơn.

Tôi đã nghe nhiều người nói về việc không để cho tài sản của bạn sở hữu bạn. Tôi thật sự không hề nghĩ rằng họ nói đúng. Cho đến khi tôi trả lời những câu hỏi về những đồ vật quanh tôi hàng ngày, tôi mới nhận ra chúng đã kiểm soát tôi nhiều đến thế nào.

 

1. Liệu nó có làm mình cảm thấy bị bó buộc?

Có thể nó gắn với một kỉ niệm tồi tệ nào đó. Có thể bạn cảm thấy bạn phải giữ nó bởi vì nó là một món quà hoặc bởi vì ai đó nói với bạn rằng mọi người đều nên có nó. Nếu thật vậy, hãy bỏ nó và để cho những ràng buộc vô hình biến mất.

 

2. Sau này mình mua nó (hoặc những thứ tương tự hoặc tốt hơn) có được không ?

Chúng ta thậm chí không nghĩ đến sự tiện lợi của Amazon và các cửa hàng tiện ích đã giúp chúng ta mua mọi thứ nhanh chóng và tiết kiệm thế nào. Thay vào đó, chúng ta giữ lại hàng đống thứ mà chúng ta thậm chí không sử dụng đến.

 

3. Không có nó, liệu mình có hạnh phúc hơn?

Có thể bạn sử dụng chúng chỉ bởi vì chúng ở đó. Tôi có rất nhiều quần áo mà tôi thích, nhưng chúng không phù hợp với tôi.

Tôi đã mặc chúng, nhưng tôi không thực sự thích phong cách của chúng hay cảm giác khi tôi mặc chúng. Tôi thực sự vui vẻ hơn khi không có mấy bộ quần áo đó bởi vì sẽ có nhiều chỗ hơn cho những thứ ưa thích của tôi.

 

4. Mình có thể làm gì khác với những khoảng trống?

Tôi thực sự rất ám ảnh về quá khứ khi mà tôi không còn chỗ trống nào để dành cho những thứ mới. Bây giờ lúc nào tôi cũng nói với mọi người rằng: Hãy nghĩ đến việc cuộc sống của bạn sẽ  khác biệt ra sao khi bạn có thể loại bỏ sự lộn xộn.

Hầu hết chúng ta cần phải có nhiều suy nghĩ hơn về tương lai.

 

5. Liệu nó có thể mang lại nhiều lợi ích hơn cho người khác?

Một trong những câu hỏi mọi người thường tự hỏi nhất là “Nếu có ngày tôi cần nó thì sao?” Điều đó khiến chúng ta giữ lại những thứ mà ta không cần hoặc những thứ mà ta sẽ không thể tìm thấy khi cần.

Việc tự hỏi “Bây giờ, ai có thể cần nó?” sẽ giúp chúng ta tìm thấy nơi chốn phù hợp thay vì để chúng chiếm dụng không gian của chúng ta.

 

6. Những vấn đề xảy ra khi giữ nó lại, liệu có đáng không?

Dường như việc giữ một món đồ sẽ dễ dàng hơn việc suy nghĩ nên cho ai, chuyển nó lên xe, và mang đi cho, có khi phải tới một thị trấn khác.

Tuy nhiên chúng ta lại quên mất bao nhiêu lần ta phải di chuyển nó chỉ để mở một ngăn kéo, bao nhiêu phiền phức khi chúng ta cần sửa chữa hay phải tốn bao nhiêu công sức để lau chùi. Nếu bạn có thể làm mọi việc mà không cần nó, hãy thoát khỏi nó cùng với việc phải chăm sóc nó.

 

7. Liệu mình có mua nó không nếu như bây giờ mình nhìn thấy nó trong cửa hàng?

Tôi có một số món đồ trong nhà, chúng chẳng bao giờ lọt vào mắt tôi khi đang đi mua sắm. Ấy thế mà  tôi vẫn giữ chúng lại như thể chúng là một trong những thứ tốt nhất trên thế giới.

Từ lâu, tôi luôn giữ mọi thứ theo mặc định. Tôi không phải tự hỏi tất cả những câu hỏi khó về chúng, nhưng giờ thì đáng để hỏi rồi.

 

8. Liệu việc nhìn thấy hoặc nghĩ về nó có khiến mình vui vẻ?

Khi bạn được bao quanh bởi những thứ mang lại cho bạn niềm vui, điều đó sẽ làm bạn vui vẻ hơn. Và khi bạn vui vẻ hơn, niềm vui đó sẽ lan tỏa đến những người bạn thương yêu.

Tôi đã không nhận ra mình đã nản chí như thế nào khi chỉ nhìn thoáng qua một hộp giấy mà tôi đi qua. Một khi tôi ít phải đối mặt với nó, dần dần tôi có thể thoát khỏi nó và cảm giác bực bội mỗi lần nhìn thấy nó.

 

Tài sản đã đánh cắp tôi

Những câu hỏi đã giúp tôi nhận thấy bao nhiêu không gian trong nhà tôi và trong tâm trí của tôi đã bị những thứ mà tôi không thích hoặc không sử dụng đến chiếm dụng. Những đồ vật này đã lấy cắp thời gian mà tôi có thể dùng để lên kế hoạch cho kỳ nghỉ mà cuối cùng tôi đã không thực hiện bởi vì tôi không có đủ thời gian để chuẩn bị.

Tôi đã cho phép tài sản của tôi có không gian mà tôi có thể sử dụng để đón tiếp cũng như khiến bạn bè và gia đình tôi cảm thấy thoải mái hơn.

Sử dụng những câu hỏi này đã giúp tôi thoát khỏi:

– Hai mươi chín cân giấy.

– Tám mươi cuốn sách.

– Bảy hộp đầy quần áo và các đồ vật linh tinh khác.

Nếu một năm trước có ai đó nói với tôi điều đó, tôi sẽ rất hoảng sợ. Tôi đã từng nói rằng tôi yêu những cuốn sách của mình đến nỗi không thể bỏ chúng. Ý tôi là, tôi đã dành bốn năm để đạt được chứng chỉ tiếng Anh! Tuy nhiên tôi có thể dễ dàng để những đồ vật này ra đi và không hối tiếc bởi vì suy nghĩ của tôi đã thay đổi.

 

Xinh đẹp và Tự do

Thêm vào đó, tôi là người đưa ra quyết định. Không ai khác bảo tôi rằng tôi nên bỏ một vài thứ. Họ không nói với tôi rằng tôi thật ngu ngốc khi cứ khư khư giữ chúng. Đó thực sự là một trải nghiệm thú vị, và tôi đã có thể nhìn thấy căn phòng tôi từ từ mở rộng ra và thoáng đãng hơn.

Cũng giống như những câu hỏi giúp tôi thoát khỏi những đồ vật và đã mở ra cuộc sống hiện tại của tôi, tôi hy vọng chúng sẽ giúp bạn được trải nghiệm những điều đẹp đẽ và tự do hơn khi không để tài sản sở hữu bạn.

Và bạn nên vui mừng khi biết rằng: chiếc xe của tôi không còn bừa bộn nữa.

 

Người dịch: Emma

Tác giả: Megan Starbuck

Nguồn: Think Simple Now

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here