Several colorful arrow street signs with words Not Me - His, Her and Their Fault, symbolizing the twisting of the truth and shifting of blame

4. Tôi từ bỏ việc đổ lỗi cho người khác

Giờ tôi đã biết rằng mỗi lần mình đổ lỗi cho người khác, chính tôi đang tự biến mình thành nạn nhân. Đổ lỗi cho người khác vì làm mất thời gian, tiền bạc, tình cảm của tôi, điều này thật không công bằng. Lý do là vì tôi luôn luôn cẩn thận xem mình đã cho đi bao nhiêu và cho những người nào. Không ai có thể khiến tôi đau khổ, buồn tủi mà thiếu đi nhận thức của tôi.

Thay vì vậy, giờ đây tôi sẽ tự chịu trách nhiệm cho những xúc cảm, hành động, và suy nghĩ của mình. Tôi làm chủ hành động của mình, và tương lai là kết quả của những lựa chọn hiện tại. Tôi sẽ thành người mà tôi tin mình sẽ trở thành.

“Tất cả sự chỉ trích đều làm lãng phí thời gian. Cho dù bạn thấy người khác có bao nhiêu lỗi lầm thì điều đó cũng không thay đổi được chính con người bạn. Bạn có lẽ sẽ thành công trong việc khiến người khác cảm thấy xấu hổ với những việc sai họ đã làm, song lại chẳng thể thắng lợi trong việc thay đổi được bất cứ điều gì về bản thân và khiến mình cảm thấy vui vẻ.” – Wayne Dyer

  1. Tôi từ bỏ việc phán xét kẻ khác

Tôi biết rằng tất cả mọi người đều có cuộc hành trình của riêng mình và tôi cũng vậy. Mỗi lần tôi phán xét người khác, chính tôi cũng đang phản ứng lại với điều đang làm mình phiền lòng. Nếu tôi tin rằng bạn bủn xỉn, điều đó cũng có nghĩa là tôi cũng có thể bủn xỉn như bạn; nếu không thì làm sao tôi có thể nhìn thấy điều đó ở bạn chứ?

“Chỉ trích hay phán xét kẻ khác khiến cho bạn mất đi khả năng thay đổi hoàn cảnh của mình; trong khi đó, có trách nhiệm đối với những phán xét và niềm tin của mình sẽ có tác dụng ngược lại.” Byron Katie

  1. Tôi từ bỏ việc đoán định xem người khác nghĩ gì, muốn gì và cảm thấy ra sao

Tôi chẳng phải họ, vậy thì chẳng có cách nào để biết là họ đang nghĩ gì hay cảm thấy ra sao cả.

Tôi ngưng việc tưởng tượng ra các viễn cảnh viển vông và để tâm trí của tôi giễu cợt chính tôi. Mỗi lần tôi thấy bực tức khó chịu vì những gì người khác nói hay làm, tôi biết là đã đến lúc nhìn vào thực tế rồi.

Từ tác phẩm “The work” (Công việc) của Byron Katie, tôi đã học được cách kiểm tra kỹ càng các suy nghĩ làm tôi rối rắm và tự hỏi bản thân mình: “Điều đó có đúng hay không?” Rất nhiều những đoán định của tôi chẳng hề đúng. Ví dụ, tôi có lẽ đã đoán định rằng ai đó không ưa tôi, trong khi trên thực tế là cô ấy chỉ đang gặp phải một ngày tồi tệ. Hoặc có lẽ cô ấy chỉ e thẹn, hay mắc cỡ. Không phải ai cũng như ai.

Thời khắc mà tôi nhận ra mình chẳng thể nào biết được người này đang nghĩ gì, đơn giản vì mình chẳng phải là cô ấy, tâm trí tôi trở nên rõ ràng hơn và tôi đã có thể rộng mở tấm lòng với cô ấy.

“Tôi thấy rằng những đoán định không qua chất vấn bản thân của mình là lý do cho mọi cuộc chiến tranh và hòa bình diễn ra trong thế giới của tôi.”  Byron Katie

  1. Tôi từ bỏ việc đối chọi với người khác

Giờ thì tôi đã hiểu rằng nhu cầu tranh giành đấu đá lẫn nhau của tôi chẳng là gì hơn là tiếng kêu gào của cái bản ngã đòi được công nhận cái tôi cá nhân. Tôi chẳng cần ai phải thua thiệt trong bất cứ cuộc chơi nào để mình có thể cảm thấy tốt đẹp hơn. Tôi yêu sự hòa hợp, cộng tác, và các bên đều có lợi.

Tôi ngừng so sánh bản thân với người khác. Tôi chọn cách kết nối với mọi người qua tình thương chứ không phải qua nỗi sợ hãi, và tôi tin vào sự bác ái. Tôi chọn cách tin rằng chúng ta đang sống trong một Vũ trụ đầy đủ tất cả mọi thứ cho mọi người, bao gồm cả bản thân tôi nữa.

“Tình thương có tác dụng hỗ trợ nhiều hơn là tranh đấu.” ~Dr. Wayne Dyer

  1. Tôi từ bỏ việc theo đuổi hạnh phúc

Tôi chẳng còn ảo tưởng về hạnh phúc của mình trong tương lai, khi mà tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, khi tôi có được công việc ấy, căn nhà ấy, cái xe ấy, thành công ấy, thì tôi sẽ được hạnh phúc. Tôi học được cách tìm kiếm hạnh phúc từ những niềm vui nho nhỏ trong đời, và tôi đã thật sự hòa mình được vào một thực tế duy nhất đó chính là thời điểm hiện tại, với lòng biết ơn và vui sướng vô cùng.

Tôi ngừng việc mong đợi cho đến cuối tuần để cảm nhận được là mình đang sống, vì mỗi ngày đều là một món quà và mỗi khoảnh khắc trôi qua đều đáng quý như nhau.

Cái ngày mà tôi chuyển từ trạng thái đau đầu áp lực sang vui vẻ phấn khởi, mọi thứ đều thay đổi. Tôi thấy biết ơn mọi thứ tôi có; một tâm hồn và cơ thể khỏe mạnh; một gia đình thân yêu; một vài mối quan hệ bạn bè lâu dài thân thiết thật sự mà tôi đã tạo lập được bao lâu qua; và cả một công việc tôi yêu thích và đặt niềm tin vào đó.

“Tôi đã nhận ra rằng Vũ trụ này yêu thích lòng biết ơn. Bạn càng tỏ ra biết ơn, bạn càng nhận được nhiều điều tốt.” Louise Hay

  1. Tôi từ bỏ việc lo lắng về tương lai

Tôi chấp nhận rằng có những điều trong cuộc sống này tôi chẳng thể kiểm soát được, cho dù tôi có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa. Cứ mỗi lần tôi băn khoăn lo lắng, tôi sẽ tự bảo với bản thân mình rằng: “Thời gian sẽ trả lời tất cả.”

Tôi có lẽ không phải bao giờ cũng có được thứ mình muốn, nhưng tôi biết mình luôn có được điều mình cần. Tôi tin vào dòng chảy của cuộc sống, và chọn cách tin rằng chúng ta sống trong lòng một Vũ trụ thông minh, nơi mà mọi thứ đều dần dần hiện ra một cách có trật tự hoàn hảo. Có lúc trong đời, ngay cả thời gian cũng cần thời điểm thích hợp.

“Cuộc sống thật đơn giản. Mọi thứ xảy ra vì bạn, không phải xảy tới bạn. Mọi thứ xảy ra vào thời điểm chuẩn xác nhất, chẳng hề là quá sớm hay là quá muộn.

Bạn không cần phải ưa thích điều đó – chỉ là sẽ dễ dàng hơn nếu bạn hài lòng với nó.” ~Byron Katie

  1. Tôi đã từ bỏ việc làm hài lòng người khác.

Tôi đã chẳng còn đi tìm sự cho phép từ phía người khác để thấy mình được ưa thích hay được chấp nhận nữa. Lo lắng về điều người khác nghĩ sẽ thật là phí phạm thời gian. Ý kiến của kẻ khác về tôi thật ra đều là về bản thân họ và những gì họ thấy được ở tôi, dưới lớp lăng kính của chính họ. Nó chẳng có can hệ gì tới bản thân tôi cả.

Tôi đã ngừng việc mong chờ người khác đem cho mình thứ mà mình không thể tự tìm lấy: tình thương, quan tâm, và sự chú ý. Yêu tất cả những gì thuộc về bản thân: cơ thể này, tâm hồn này, trí óc này – không phải là ích kỷ. Tôi đã giữ cho chính mình đầy sự yêu mến bản thân, và tự chăm chút cho những nhu cầu cũng như ước muốn trong tâm hồn mình.

Tôi đã học được cách đưa ra các quyết định táo bạo để cho mình nhận được điều tốt nhất, mà chẳng phải lo lắng về việc làm người khác thất vọng. Người ta tự làm bản thân mình thất vọng bằng cách đặt ra sự kỳ vọng cho con người mà họ muốn tôi phải trở thành, hay điều mà họ muốn tôi phải thực hiện.

Nói không với những điều mà chúng ta không muốn là một kỹ năng luyện tập được và cũng là dấu hiệu của sự tự chăm lo cho bản thân. Nếu nghe có vẻ là “nên làm”, tôi sẽ chẳng thực hiện điều đó. Tôi sẽ làm những việc mà tôi thấy là cần phải làm. Những nguyện vọng của tôi đến từ chính bản thân tôi, thay vì là những điều do người khác áp đặt lên tôi. Tôi luôn luôn chọn cách mình sử dụng quãng thời gian quý giá của bản thân và với những ai. Tôi biết thời gian của tôi cũng là cuộc đời tôi, và thời gian trôi đi sẽ chẳng bao giờ quay lại được cả. Cuộc đời tôi là về tôi và tôi có quyền đưa ra những lựa chọn của riêng mình. Đời là để sống, không phải chỉ là sinh tồn, và tôi chọn cách sống sao cho thật với tâm mình nhất, sống sao cho không phải hổ thẹn, không phải cảm thấy day dứt hối hận.

“Chẳng có điều gì kẻ khác làm mà lại là vì bạn cả. Những điều kẻ khác làm hay nói ra chỉ là sự phản ánh hiện thực của riêng họ, hay là ước mơ của bản thân họ mà thôi. Khi bạn đã miễn nhiễm với những ý kiến và hành động của kẻ khác, bạn sẽ không còn là nạn nhân của sự khốn khổ dày vò chẳng đáng có nữa.” ~Don Miguel Ruiz

Nguồn: 10 things I let go

Tác giả: Sara Fabian

Người dịch: Nguyễn Minh Ngọc