Gần đây, tôi đọc được câu chuyện về một người đàn ông thất nghiệp xin làm lao công ở Microsoft.

Sau khi phỏng vấn và vượt qua tất cả các bài kiểm tra quan trọng, ông được yêu cầu cung cấp địa chỉ email để công ty có thể gửi thông tin công việc cũng như những phúc lợi đi kèm.

Ông đã rất hoảng loạn và thú nhận với người quản lý nhân sự rằng mình không sử dụng email và nhận được câu trả lời từ người quản lý rằng nếu như không có email thì chứng tỏ ông không tồn tại, không thể làm việc trong một tập đoàn lớn như Microsoft.

Ông ra về với tâm trạng ưu phiền và buồn khổ.

Ông đã bước vào siêu thị với $10 cuối cùng trong túi và ra về với 5 kí dâu tây. Rồi gõ cửa từng nhà để bán dâu. Trong một giờ, ông đã thu được số tiền gấp đôi so với ban đầu.

Cứ thế, ông ta mua dâu rồi bán lại vài lần và cuối ngày thu về tổng cộng 60 đô la.

Phấn khởi với thành công nhỏ này, sáng hôm sau, ông dậy sớm, chăm chỉ bán dâu và kiếm tiền mỗi ngày.

Dần dần, người đàn ông mua được một chiếc xe cút kít, rồi một cái xe tải, và sau một thời gian, ông ta có hẳn một đội xe tải để chuyên chở sản phẩm.

Vài năm trôi qua, ông sở hữu một chuỗi cửa hàng và trở thành ví dụ kinh điển cho việc tay trắng lập nghiệp.

Giờ khi đã khá giàu có, người đàn ông bắt đầu nghĩ về tương lai của mình và gia đình, quyết định đầu tư mua bảo hiểm nhân thọ. Ông liên hệ một người môi giới và chọn gói bảo hiểm phù hợp.

Sau khi bàn bạc xong, người môi giới hỏi xin địa chỉ email của ông để gửi xác nhận về chính sách bảo hiểm.

Người đàn ông nói, “Nhưng tôi chẳng có cái email nào cả.”

Người môi giới thốt lên: “Thật đáng kinh ngạc! Ông không có email nhưng vẫn xây dựng được cả một đế chế thế này. Hãy tưởng tượng nếu có email thì ông có thể làm gì nữa!”

Người đàn ông nghĩ một giây rồi trả lời, “Nếu thế thì… tôi đang dọn vệ sinh ở Microsoft.”

Không biết câu chuyện này có thật hay không, nhưng nó nhắc nhở tôi rằng đôi khi chúng ta quá coi trọng các công nghệ hiện đại như mạng xã hội và điện thoại thông minh, mà quên đi giá trị của sự chăm chỉ và kiên cường.

Các xu hướng cứ đến rồi đi, nhưng một đạo đức nghề nghiệp vững chắc vẫn luôn có giá trị.

Một định nghĩa khác về thành công

Chúng ta thường nghĩ về thành công khi so sánh với những người xung quanh.

Ta có kiếm được nhiều tiền hơn, có công việc cao quý hơn, ngoại hình ưa nhìn hơn hay danh tiếng tốt hơn họ không?

Nếu hơn họ, ta mới coi mình là thành công, còn không, ta cứ tự nhiếc móc bản thân và cảm thấy mình thật hèn kém.

Sau buổi diễn thuyết cuối tuần, trong số những người muốn trò chuyện với tôi, có một người đàn ông đã gợi cho tôi về những thước đo thành công khác nhau.

Một ông lão với gương mặt khắc khổ, nhẹ nhàng bắt tay tôi và kể cho tôi câu chuyện của ông.

Ông từng nghiện rượu suốt 52 năm, nhưng ông rất vui sướng vì tính đến tuần này, ông đã cai rượu được 7 năm rồi.

Quả là một thành công tuyệt vời!

Thước đo thành công của ông không phải là so sánh với ai khác cả mà là so với chính mình của 7 năm trước.

Có lẽ, ông ta không bao giờ có thể soạn ra được một bản nhạc hay, lãnh đạo một doanh nghiệp hay viết một quyển sách bán chạy, nhưng ông có câu chuyện thành công của riêng mình.

Ông đã đấu tranh với những con quỷ ghê gớm bên trong và chiến thắng.

Ông nói rằng ông vẫn tham gia đều đặn các buổi trò chuyện với những người nghiện rượu để giữ bản thân đi đúng đường và giúp những người khác chiến thắng chứng nghiện rượu kinh niên.

Tôi chắc rằng nhiều người lướt qua người đàn ông này trên phố mà chẳng thèm để ý, còn tôi đã thấy một định nghĩa mới về thành công.

Thành công không phải cách bạn so sánh mình với người khác mà là so với chính bạn trong quá khứ.

Bạn đã từng vượt qua thử thách cụ thể nào chưa?

Bạn có học được kỹ năng nào mới không?

Bạn đã đóng góp cho những người xung quanh điều gì?

Cảm ơn người bạn mới vì đã nhắc nhở tôi về điều này. Tôi hy vọng ông sẽ tận hưởng ngày kỷ niệm 7 năm cai rượu với một ly nước cam mát rượi.

 

Người dịch: Alice

Nguồn: Better Life Coaching

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here