Trở về Mỹ sau 6 tháng du lịch nước ngoài, tôi như vỡ mộng. Ban đầu, tôi không biết sự bất mãn của mình đến từ đâu: từ kết quả bầu cử tổng thống đáng thất vọng, công việc mới tại một thành phố xa lạ hay là do sau chuyến du lịch vừa rồi, vợ chồng tôi sẽ phải xa nhau trong 2 tháng.

Nhưng trong 2 tuần qua, tôi đã nhận biết một cách rõ ràng.

Trong suốt chuyến du lịch năm nay, tôi tiếp tục trưởng thành, học hỏi và thích nghi với văn hóa cũng như những quan điểm mới mẻ.

Tôi thử thách bản thân mình nhìn mọi thứ khác đi, để tiếp tục tạo ra sự khác biệt trong thế giới của tôi, chứ không phải thay đổi cả thế giới. Nhưng ở đất nước này, ngành công nghiệp mà tôi biết, yêu mến, góp phần xây dựng và cũng làm nên con người tôi, dường như trở nên trì trệ.

Hai tuần trước, một công ty tôi hợp tác từ lúc mới thành lập, Dealstruck, đóng cửa sau hơn 3 năm hoạt động. Công ty đóng cửa không phải vì không có khách hàng hay thiếu hụt nhu cầu về sản phẩm cho vay, mà do một thương vụ thất bại. Không ai có lỗi cả. Nhưng có lẽ, nó để lại bài học cho chúng ta, cho ngành công nghiệp này.

Khi bắt đầu xây dựng Dealstruck 3 năm trước, chúng tôi có một tầm nhìn duy nhất: phục vụ người đi vay có mức tín nhiệm trung bình (mid-prime borrower) – những doanh nghiệp nhỏ không thể tiếp cận vay vốn từ ngân hàng truyền thống. Chúng tôi tin số lượng khả thi cho khách hàng tiềm năng – những người có rủi ro dễ nhận thấy và đáng được vay với điều khoản tốt hơn so với sử dụng các khoản vay nóng không lành mạnh từ các con buôn (MCA) – một lựa chọn quá phổ biến của họ.

Chúng tôi nghiên cứu mảng thị trường này và tìm hiểu về người vay. Họ là những doanh nghiệp bị thờ ơ trên thị trường tài chính hiện nay. Họ có các ý tưởng kinh doanh đầy hứa hẹn – nhà bán lẻ đồ bơi và người bán hàng trên Amazon, công ty sản xuất phim, nhà hàng, v.v.

Thường thì điểm tín dụng cá nhân của chủ doanh nghiệp thấp vì nhiều lý do (ly hôn, vấn đề sức khỏe, công việc thời vụ, v.v.), khiến họ không được vay từ ngân hàng truyền thống. Tài chính cá nhân và công ty mập mờ, trốn thuế thường xuyên, bảng cân đối tài sản thì thâm hụt. Dẫu vậy, họ có sản phẩm và dịch vụ tốt, hứa hẹn sẽ thành công.

Tuy nhiên, chúng tôi nhận thấy những nguyên nhân này là chưa đủ. Thói quen xấu hình thành từ sớm thường là do sự lệ thuộc vào MCA ăn sâu vào báo cáo lãi lỗ (P&L) của người vay, kể cả khi họ đã có đủ điều kiện để vay ngân hàng. Trên thực tế, chúng tôi thấy nhiều trường hợp các doanh nghiệp vay ngân hàng, nhưng sau đó quay lại với các khoản vay dễ dãi MCA khi công việc kinh doanh gặp khó khăn, không trả được nợ và mất cơ hội nhận được khoản vay lành mạnh.

Thay vì đón đầu vấn đề hay điều chỉnh sản phẩm vay phù hợp với người vay trong giai đoạn đầu, chúng tôi lại ký một thỏa thuận nhân quyền cho người vay (Borrower’s Bill of Rights) và giúp đỡ trong những ngày đầu xây dựng một mối liên kết nhằm ngăn chặn những kẻ nợ chồng chất. Chúng tôi giám sát chặt chẽ hồ sơ thế chấp và sao kê tài khoản ngân hàng của người vay. Chúng tôi còn hợp tác với các đại lý thu nợ để giải quyết các khoản nợ. Nhưng làm như vậy, chúng tôi nhận ra mình lại quay về với người vay có tín nhiệm cao chứ không phải những người không nhận được khoản vay.

Những người cho vay khác quay trở lại với người vay có tín nhiệm cao cũng vì lý do trên, và chúng tôi phải từ bỏ mục tiêu ban đầu là phục vụ thị trường cho vay tín nhiệm tầm trung.

Kết quả là, lợi tức giảm. Người cho vay, không được hưởng lợi nhuận và vốn trả sau, bắt đầu băn khoăn: cuối cùng lợi ích của họ ở đâu?

Điều xảy ra với Dealstruck cũng là triệu chứng của cả ngành tài chính.

Dừng việc cho vay trong vài tháng qua, giờ đây, các vấn đề dường như đã rõ ràng với tôi.

Cho vay với tín nhiệm trung bình có thực sự tạo ra một thị trường mới (và đáng giá)? Hay chúng tôi chỉ tạo ra thêm cạnh tranh cho ngân hàng?

Tại sao chúng tôi không tham gia thị trường khi doanh nhân tiềm năng, sáng tạo, thành công không có nhiều lựa chọn và hỗ trợ, khi họ gặp khó khăn, khi thói quen vay MCA bắt đầu nhen nhóm – với các khoản vay theo ngày? Ai là người cải tiến? Ai là người quản lý? Và có ai thèm quan tâm không?

Với việc ban quản lý mới chuyển về Washington vào tháng 1; thông báo gần đây bởi Văn phòng Kiểm soát tiền tệ Mỹ về việc mở rộng thuê bao ngân hàng thêm vào những người cho vay thay thế; và sự cải tổ của Capital Access Network tuần này, ai sẽ là người phục vụ nhu cầu cho những người không thể vay vốn? Dự án khởi nghiệp, doanh nghiệp thời vụ, công ty trong lĩnh vực không hấp dẫn, chủ đầu tư với điểm tín dụng cá nhân thấp, ngành kinh doanh được truyền lửa nhưng gặp trắc trở? Ai sẽ sáng tạo để giải quyết nhu cầu cho những người không đủ điều kiện vay ngân hàng?

Trong xu hướng gần đây, khi mà chỉ khách hàng có tín nhiệm cao mới được vay, tôi khuyến khích các nhà cho vay tiếp tục lưu tâm đến những người có điểm tín dụng thấp hơn. Đã đến lúc để trưởng thành, học hỏi và điều chỉnh quan điểm chúng ta. Nhu cầu vẫn tăng, lợi tức chắc chắn vẫn đảm bảo, nhưng liệu có ai chấp nhận liều lĩnh hay không?

Người dịch: Alice

Nguồn: Crowfund Insider

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here