Chuyện kể truyền động lực – triết lý sống: Ba lời khuyên chân thành

0
19

Trên đường quay trở về từ thôn trang lân cận, vị giáo sĩ nhìn thấy một người mang bán một con chim rất đẹp. Vì vậy ông ta mua con chim đó và nghĩ: “Con chim đẹp thế này, nhất định ăn rất ngon”.

-Không được có suy nghĩ như vậy – Đột nhiên con chim mở miệng nói.

Giáo sĩ giật thót mình hỏi:

-Cái gì? Nhà ngươi vừa nói à?

Con chim nói:

-Đúng, tôi không phải là con chim bình thường. Nếu ông đồng ý thả tôi ra, tôi sẽ cho ông ba lời khuyên.

Giáo sĩ nghĩ: “Con chim này biết nói, như vậy chắc chắn nó cũng có học vấn cao”, nên đồng ý:

-Được! Hãy nói cho ta nghe ba lời khuyên đó rồi ta sẽ thả ngươi ra.

Chim nói:

-Điều khuyên thứ nhất là không bao giờ được tin tưởng vào những lời nói dối, bất luận đó là ai cho dù anh ta có vĩ đại, nổi tiếng, uy danh, quyền lực và quyền uy thế nào đi nữa. Chỉ cần người đó nói sai là không được tin.

Giáo sĩ gật đầu:

-Đúng.

Con chim tiếp tục nói:

-Điều thứ hai, không bao giờ làm việc vượt quá khả năng của mình, bất luận việc đó có cần thiết đi nữa. Vì thế, trước khi bắt tay vào làm việc gì cũng phải cẩn thận đánh giá, nắm được khả năng của bản thân. Chỉ những người hiểu được giới hạn của bản thân mới là người thông minh, và những kẻ ngốc lại luôn muốn chứng tỏ bản thân mình là tài ba.

Giáo sĩ gật đầu nói:

-Đúng.

Con chim lại tiếp tục:

-Điều thứ ba, nếu như ông làm việc tốt, thì không phải sám hối, người ta chỉ sám hối khi làm điều sai trái.

Cả ba lời khuyên đều là những điều sâu sắc, hoàn mỹ. Do đó ông thả con chim ra, vui vẻ quay về giáo đường, ông nghĩ: “Ta sẽ dùng ba lời khuyên này cho buổi giảng đạo lần sau, đây sẽ là những lời diễn thuyết tuyệt vời, ba điều này đủ để làm thay đổi một con người. Ta phải viết nó lên trên tường, khắc nó lên trên bàn, như thế ta sẽ nhớ đến nó mọi lúc.”

Đột nhiên, ông ta nghe thấy tiếng con chim kia cười khoái trá trên cành cây, giáo sĩ hỏi:

-Tại sao ngươi lại cười?

Con chim nói:

-Ông thật là ngốc, trong bụng của tôi có một viên kim cương rất quý, nó là vật báu vô giá. Nếu như giết tôi, ông sẽ trở thành người giàu có.

Nghe con chim nói vậy, vị giáo sĩ rất hối hận: “Ta thật ngốc, ta vừa làm gì? Ta lại tin vào lời của một con chim?”

Ông ta tức giận vứt quyển sổ ghi chép trên tay, rồi trèo lên cây. Vị giáo sĩ này đã già, mà trước giờ cũng chưa từng leo cây. Mỗi lần ông leo gần đến chỗ con chim đang đậu, thì nó lại bay lên cao hơn, cứ như thế cuối cùng ông và con chim đều ở tuốt trên ngọn cây. Khi ông đưa tay ra bắt, thì nó bay đi, còn ông bị trượt chân rơi xuống đất, chảy rất nhiều máu, hai chân lại bị gãy, tình cảnh rất nguy kịch.

Trong lúc ông đang hấp hối, con chim lại bay đến đậu trên một cành cây thấp, nói:

-Ông đúng là ngốc. Đầu tiên, chẳng nhẽ ông tin chuyện trong bụng tôi có viên kim cương quý giá sao? Một lời nói dối như thế mà ông cũng tin à? Ngốc thật! Sau đó ông lại làm một việc vượt quá khả năng của mình, ông đã từng leo cây bao giờ chưa? Ông cũng biết là chim có thể bay, ông nghĩ có thể bắt tôi bằng tay ư? Ông đúng là đại ngốc. Có phải ông hối hận vì đã thả tôi ra? Đã làm một việc tốt thì tại sao còn cảm thấy tiếc nuối. Bây giờ ông về nhà viết lại những nguyên tắc này và hãy dùng nó cho lần giảng đạo sau nhé!

THIÊN ĐƯỜNG VÀ ĐỊA NGỤC

Có một người được dẫn đi tham quan thiên đường và địa ngục.

Lúc được dẫn đến địa ngục, nơi giam giữ ma quỷ, ông vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy quang cảnh nơi đây.

Một bữa ăn vô cùng thịnh soạn được bày ra trước mặt mọi người, nhưng ở đó không có tiếng nhạc cũng không có tiếng cười. Mặc dù đang ngồi trong bàn tiệc, vậy mà ai cũng mặt mày ủ rũ, chẳng có lấy một niềm vui.

Ông phát hiện bên tay trái của họ có buộc một cái nĩa, còn bên tay phải buộc một con dao, dao và nĩa đều dài bốn thước, không thể nào cắt hay gắp thức ăn, vì thế tất cả đều bị chết đói.

Sau đó, ông lại đi lên thiên đường, cảnh trí nơi đây cũng giống như dưới địa ngục, dao nĩa cũng dài bốn thước, nhưng cư dân sống trên thiên đường này không ngừng ca hát, cười đùa.

Lúc mới nhìn thấy, ông vô cùng lấy làm lạ, sau đó ông đã hiểu được nguyên do vì sao.

Là vì người ở địa ngục chỉ biết mỗi bản thân mình, chẳng chia sẻ cho ai, kết quả chẳng ai ăn được gì, nên đều bị chết vì đói. Còn những người sống trên thiên đường biết giúp đỡ lẫn nhau, người bên này gắp cho người bên kia ăn, do đó tất cả đều không bị đói.

Đó là cách giúp người mà cũng là giúp chính bản thân mình.

PHÚC VÀ HỌA

Nhà thám hiểm mang theo một anh phu khuân vác đến khám phá một vùng đất hoang vu. Trong lúc chặt cây dừa do không cẩn thận ông đã chặt đứt một đầu ngón tay. Anh phu đứng bên cạnh liền kêu lên:

-Hay quá, Thượng Đế sắp ban ơn cho ông rồi!

Nhà thám hiểm nghe anh phu nói vậy thì vô cùng tức giận, liền đẩy anh phu xuống một hố sâu, đi tiếp một mình.

Ngày thứ hai, nhà thám hiểm bị thổ dân bắt được. Khi họ đang định chặt đầu ông để làm vật tế thần, đột nhiên, có người nhìn thấy ông bị mất một ngón tay, cho rằng vật tế thần mà không nguyên vẹn sẽ đem lại điềm không may, bèn thả ông ra.

Nhà thám hiểm vội vàng quay lại miệng hố cứu anh phu lên và xin lỗi anh ta.

-Không cần phải xin lỗi, ông đẩy tôi xuống đây cũng là ân huệ của Thượng đế – Anh phu nói.

-Sao lại nói thế? – Nhà thám hiểm ngạc nhiên hỏi.

-Bởi vì nếu như tôi đi cùng với ông, có lẽ tôi đã trở thành vật tế thần cho bộ lạc đó rồi.

P/S: Đôi khi những mất mát ở hiện tại, lại chính là phúc phần trong tương lai.

TỔNG THỐNG VÀ THƯỢNG TÁ

George Washington là Tổng thống đầu tiên của Mỹ. Ngày nay, ông được công nhận là một trong những vị Tổng thống vĩ đại nhất lịch sử thế giới. Ông không chỉ nghiêm khắc với cấp dưới mà còn rất yêu thương họ.

Chuyện diễn ra thời bấy giờ, lúc George Washington vẫn còn là tổng tư lệnh Lục quân lục địa.

Có một viên sĩ quan ra lệnh cho tên lính theo hầu dời một cái cây bị gió thổi ngã nằm chắn ngang trên đường, cái cây rất to, người lính hầu ra sức kéo, còn vị sĩ quan kia chỉ đứng một bên nhìn.

Đúng lúc này, một người lạ bước đến hỏi:

-Tại sao anh không giúp anh ta một tay?

Viên sĩ quan trả lời:

-Ồ! Tôi là một Thượng tá lục quân của đại tướng George Washington.

Người lạ cười không nói, vội chạy lại giúp người lính hầu kéo cây. Thượng tá lục quân cảm thấy kỳ lạ hỏi:

-Tại sao ông lại giúp đỡ người hầu này?

Người lạ nói:

-Tất cả mọi người trên thế giới này đều tự do, bình đẳng, không ai có quyền ra lệnh cho anh ta làm việc này.

-Ông là ai? – Thượng tá lục quân hỏi.

Người lạ mặt trả lời:

-George Washington.

Lúc này vị Thượng tá lục quân đỏ mặt vì hổ thẹn.

Nguồn: Sách “100 câu chuyện triết lý và kẻ trí” – Quách Thành

Xin hãy mua sách ủng hộ tác giả và NXB tại đây.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here