Chuyện kể truyền động lực – triết lý sống: Sự tái sinh của diều hâu

0
16

Những câu chuyện ngắn, nhưng ẩn chứa thông điệp nhân văn ý nghĩa chắc chắn sẽ truyền thêm cho bạn nguồn động lực dồi dào, nguồn thông tin bổ ích để tiếp tục tiến lên trên con đường chinh phục mục tiêu của mình.

Sự tái sinh của loài diều hâu

Người ta cho rằng trong số các loài chim thì diều hâu có tuổi thọ dài nhất; nó có thể sống đến 70 tuổi. Nhưng nếu muốn sống thọ như vậy, chúng buộc phải có một chọn lựa quan trọng và rất khó khăn ở tuổi 40.

Khi sống đến 40 tuổi, móng vuốt của diều hâu bắt đầu lão hóa, không thể túm chặt được con mồi nữa. Mỏ của nó trở nên vừa dài vừa cong, gần như đụng đến ngực. Ngoài ra, cánh của nó cũng trở nên vô cùng nặng nề, khiến nó mất rất nhiều sức khi bay lượn. Lúc này, nó chỉ có hai lựa chọn: một là đợi chết, hai là trải qua quá trình lột xác và tái sinh vô cùng đau đớn.

Quá trình này diễn ra trong một thời gian dài, khoảng một trăm năm mươi ngày. Nó phải cố sức bay lên đỉnh núi và dựng tổ nơi vách núi cheo leo. Việc đầu tiên mà nó cần làm ở đó là mổ liên tục vào vách đá cho đến khi cái mỏ cũ của nó hoàn toàn tróc đi. Sau đó, nó phải nằm chờ đến khi cái mỏ mới mọc lại. Tiếp theo, nó phải trải qua một quá trình đau đớn hơn – dùng cái mỏ mới nhổ từng cái móng cũ ra và chờ móng mới mọc lại. Cuối cùng, nó phải nhổ đi từng chiếc lông vũ và tiếp tục chờ đợi để đám lông vũ mới mọc ra. Đến lúc này, diều hâu mới có thể bay lượn lại và sống thêm ba mươi năm nữa.

Nắm bắt thời cơ

Con chó quý của một triệu phú bị thất lạc trong lúc dạo chơi. Thế là ông ta cho dán thông báo tìm kiếm chó với lời hứa sẽ trả công một vạn đồng cho ai tìm thấy; kèm theo đó là hình vẽ con chó. Mấy ngày sau, người ta dẫn chó đến trả nườm nượp nhưng tất cả đều không phải là chó của ông. Bà vợ của triệu phú cho rằng chắc hẳn người nhặt được con chó chê số tiền ít bởi đó là giống chó Ái Nhĩ Lan nổi tiếng. Thế là triệu phú nâng số tiền thưởng lên thành 2 vạn đồng.

Có một lão ăn mày bắt được con chó đó. Lão chưa hề xem tờ thông báo thứ nhất nên lúc biết trả lại con chó có thể được thưởng tới 2 vạn đồng, lão vô cùng mừng rỡ. Cả cuộc đời lão chưa từng có vận may thế này.

Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng, lão ăn mày liền ẵm con chó chuẩn bị đi lãnh 2 vạn đồng tiền thưởng. Khi đi qua một công ty bách hóa, lão nhìn thấy một tờ thông báo khác với nội dung thông báo rằng số tiền thưởng đã nâng thành 3 vạn đồng. Lão ăn mày dừng chân suy nghĩ trong chốc lát, tiền thưởng tăng rất nhanh, vậy thì con chó này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu? Lão thay đổi ý định và ẵm con chó quay về căn chòi rách nát của mình rồi buộc ở đó. Ngày thứ 4, mức tiền thưởng quả nhiên lại tăng lên nữa.

Trong mấy ngày sau đó, lão ăn mày chẳng lúc nào rời tờ thông báo. Khi giá trị tiền thưởng tăng lên đến mức khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy kinh ngạc thì lão ăn mày vẫn cứ quay về căn chòi của mình.

Nhưng khi lão về đến nơi thì thấy con chó đã chết. Khi ở nhà triệu phú, nó được ăn uống những món ngon vật lạ. Còn ở nhà lão ăn mày, nó không thể “thưởng thức” nổi những thứ mà lão nhặt được từ các thùng rác.

Người hạnh phúc

Một người giàu có nọ mang theo rất nhiều vàng bạc để đi tìm hạnh phúc. Dù đã đi khắp nơi nhưng ông vẫn không tìm thấy được hạnh phúc.

Ngày nọ, khi ông đang rầu rĩ ngồi bên đường thì nhìn thấy một người nông dân ăn mặc rách rưới đi đến. Người nông dân vừa đi vừa hát một bài dân ca, dáng điệu rất vui vẻ. Người giàu lân la đến trò chuyện và thỉnh cầu người nông dân chỉ cho mình bí quyết hạnh phúc. Bác nông dân cười nói:

-Tôi nào có bí quyết gì đâu. Thực ra, bí quyết sống hạnh phúc rất đơn giản. Chỉ cần ông bỏ đi những thứ mà ông đang vác trên lưng thì ông sẽ hạnh phúc ngay thôi mà.

Người giàu có bỗng tỉnh ngộ. Ông nhìn lại mình thì nhận ra lưng mình đã còng vì phải mang quá nhiều vàng bạc châu báu. Lúc ở trọ thì sợ trộm, lúc đi đường sợ cướp, cả ngày lo lắng không yên thì làm sao hạnh phúc được?

Thế là, người giàu có dỡ túi hành lý của mình xuống, mang vàng bạc châu báu tặng cho những người nghèo khó qua đường. Cứ như thế, chẳng những ông không cần mang vác nặng mà còn được nhìn thấy những gương mặt tươi cười với mình. Và cuối cùng, ông đã trở thành một người hạnh phúc nhất.

Kinh nghiệm huấn luyện ngựa

Ở Ả-rập có một nhà huấn luyện ngựa rất nổi tiếng. Ông đã tạo ra nhiều con thiên lý mã. Chính vì vậy, mọi người đều tôn kính gọi ông là “mã thần”.

Mỗi buổi sáng, ông cho đàn ngựa chạy theo vòng tròn, trong đàn có những con ngựa đực to khỏe và cũng có những con ngựa còn rất nhỏ. Trợ thủ của “mã thần” vừa quát chỉ huy đàn ngựa vừa bám lấy yên ngựa, nhảy sang trái rồi nhảy sang phải, trông như đang biểu diễn xiếc.

Đến trưa, đúng vào lúc mặt trời gay gắt nhất, “mã thần” cùng với trợ thủ của ông cho đàn ngựa phi thẳng về phía sa mạc.

Đến chiều, khi quay trở về, mọi người đều thấy trong tay họ đều cầm hai con dao cong, giống như vừa đánh trận trở về.

Có người hỏi nhà huấn luyện ngựa rằng:

-Tại sao ông lại cho nhiều ngựa chạy vòng quanh vậy? Nhà huấn luyện ngựa đáp:

-Bởi vì tôi đang dạy những con ngựa nhỏ kia biết đi theo sau những con ngựa lớn, học nghe khẩu lệnh và phục tùng. Không có ngựa lớn dẫn dắt thì rất khó dạy ngựa nhỏ. Nếu tôi là người thầy, thì con ngựa lớn chính là phụ huynh. Tôi giáo dục ở trường, cha mẹ dẫn dắt ở nhà, bất kể mặt nào cũng không thể thiếu.

-Vậy tại sao trợ thủ của ông phải bám vào yên ngựa nhảy qua nhảy lại vậy? Nhà huấn luyện ngựa đáp:

-Đó là cách để dạy cho ngựa biết giữ thăng bằng, duy trì sự ổn định.

Ông nói tiếp:

-Còn cưỡi ngựa đi lúc giữa trưa vì đó là lúc trời nắng nóng nhất, để ngựa phải phi nhanh trên sa mạc nóng như thiêu đốt. Đó là cách để chúng biết rằng nếu không chạy thì mãi sẽ không thoát ra khỏi sa mạc này. Con dao cong được dùng để kích thích mắt ngựa, và âm thanh của nó cũng sẽ thử thách sự bình tĩnh của ngựa. Sau khi đã trải qua cách huấn luyện khắc nghiệt này, chúng tôi biết được con nào có khả năng sẽ trở thành thiên lý mã.

 Nguồn: Sách “Điều bình dị thông thái”

Xin hãy mua sách ủng hộ tác giả và NXB tại đây.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here