Chuyện kể truyền động lực – triết lý sống: Khi bản năng sinh tồn được đánh thức

0
14

 

Những câu chuyện ngắn, nhưng ẩn chứa thông điệp nhân văn ý nghĩa chắc chắn sẽ truyền thêm cho bạn nguồn động lực dồi dào, nguồn thông tin bổ ích để tiếp tục tiến lên trên con đường chinh phục mục tiêu của mình.

KHI BẢN NĂNG SINH TỒN ĐƯỢC ĐÁNH THỨC

Có người bắt được chim ưng non trong một cái tổ trên đỉnh núi cao. Ông mang chú chim ưng về nhà và nuôi chung trong chuồng gà. Mỗi ngày, chú chim ưng
non cùng đàn gà con theo mẹ dạo chơi và tìm thức ăn.

Khi chim ưng mọc đầy đủ lông cánh, người chủ có ý muốn huấn luyện nó thành một con vật đi săn. Thế nhưng, cả đời chỉ quanh quẩn cùng đàn gà nên nó hoàn toàn không biết bay, nói chi là chuyện săn mồi.

Người chủ tìm mọi cách để tập luyện cho nó nhưng chẳng có hiệu quả. Cuối cùng, ông mang nó đến một ngọn núi và thình lình vứt nó xuống.

Con chim ưng rơi xuống như một hòn đá. Nhưng rồi trong lúc hoảng loạn, nó cố sức vỗ cánh. Và cuối cùng, nó đã bay được lên cao!

LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN

Vào mùa xuân, một người nông dân quyết định cuốc mảnh đất trong vườn nhà để trồng rau. Anh làm việc hăng say, tựa như đang tìm báu vật trong lòng đất
vậy. Chỉ riêng trồng dưa leo, anh đã làm đến năm mươi luống.

Bên cạnh nhà người nông dân có một người trí thức – cũng rất yêu thích làm vườn. Hằng ngày, anh đọc rất nhiều sách vở để hiểu về vườn cảnh. Một bữa nọ, anh cũng nảy ra ý định trồng dưa leo.

Khi nhìn sang nhà người nông dân, anh chàng trí thức lên tiếng chế giễu:

-Này anh hàng xóm, sao anh phải làm việc đến nỗi mồ hôi đầm đìa thế kia? Anh chờ đấy, dưa leo tôi trồng sẽ vượt xa của anh cho mà xem. Lúc đó, so với vườn rau của tôi thì vườn rau của anh chỉ như một bãi đất hoang mà thôi. Làm sao anh có thể trồng rau như thế chứ? Chẳng lẽ từ trước đến nay anh chưa hề đọc sách ư?

Người trồng rau trả lời:

-Tôi không có thời gian học. Sự cần cù, kinh nghiệm và đôi tay chính là toàn bộ học vấn của tôi. Dựa vào chúng, tôi hoàn toàn có thể trồng được những luống rau ngon.

Người trí thức lập tức mắng người nông dân:

-Anh không có học thức mà lại dám phản đối khoa học à? Người nông dân chậm rãi đáp:

-Không, thưa ông, xin đừng bóp méo lời tôi. Nhưng lẽ nào bây giờ không nên canh tác sao? Dù gì thì tôi cũng đã trồng những thứ này rồi, còn anh thì chưa cuốc được luống đất nào cả.

-Đúng vậy, tôi chưa cuốc. Tôi vẫn đang tra sách vở, nghĩ kỹ xem dùng gì để cuốc đất là tốt nhất. Thời gian vẫn còn kịp.

-Theo anh có lẽ như vậy là tốt. Còn tôi không có nhiều thời gian nữa!

Nói xong, người nông dân bèn cầm xẻng lên, chào người hàng xóm và tiếp tục làm việc.

Nhiều ngày sau đó, người trí thức vẫn tiếp tục tra sách. Khó khăn lắm anh ta mới cuốc được một mảnh đất nhỏ. Không biết cách tỉa hạt giống hay bón phân, anh ta lại tra sách. Tìm thấy phương pháp trồng mới, anh ta lại nhổ tất cả lên, trồng lại…

Mấy tháng sau, người nông dân được vụ mùa bội thu còn người trí thức thì vẫn chưa trồng được một cây dưa leo nào.

CHIẾC XE HƠI CHẠY BẰNG… SỨC NGỰA

Một người da đỏ giàu sụ quyết định mua một chiếc xe hơi sang trọng.

Mỗi ngày, ông đều lái xe đến khu thị trấn nhỏ gần đó. Ông hy vọng mọi người sẽ nhìn thấy ông và chiếc xe bóng lộn của mình. Ông cho xe rẽ phải rồi rẽ trái, xuyên qua thị trấn nhỏ. Suốt hành trình, gặp bất kỳ ai, ông đều dừng lại trò chuyện với họ.

Thế nhưng, khác với trước đây, ông cảm thấy mọi người cư xử với ông thiếu hẳn sự nể phục; thay vào đó là nhiều nụ cười hàm ý chế giễu. Thì ra nguyên nhân rất đơn giản: chiếc xe hơi sang trọng của ông chạy được là nhờ hai con ngựa kéo đi.

Thực ra, động cơ xe hoàn toàn không bị trục trặc mà chỉ là do người da đỏ đó không biết cắm chìa khóa để khởi động xe mà thôi.

TẤT CẢ CHỈ LÀ DO THÀNH KIẾN

Có câu chuyện rằng, có người thợ mộc đốn hạ một cái cây, xẻ gỗ làm ra 3 chiếc thùng. Một chiếc đựng phân, gọi là thùng phân, ai thấy cũng đều tránh xa. Một chiếc đựng nước, gọi là thùng nước, mọi người đều dùng. Một chiếc đựng rượu, gọi là thùng rượu, là thức uống của nhiều người thích.

Đều là một chiếc thùng nhưng chứa những thứ khác nhau sẽ có vận mệnh khác nhau, có cái bị xa lánh, ghét bỏ, có cái lại được yêu quý, luôn đặt bên mình.

Thành kiến đôi khi đã ăn sâu vào tâm trí mọi người. Thành kiến là một não trạng đôi khi đã chiếm lĩnh và điều khiển luôn cả cảm xúc và ý thức của con người. Có đôi lúc chúng ta nhìn những cái thùng và chưa bao giờ nghĩ tới trước đó chúng đều là những cái cây.

NHỮNG VẾT BẨN

Suốt nhiều năm, người phụ nữ nọ không ngừng chỉ trích hàng xóm của mình lười biếng: “Sao bà ta lại giặt quần áo cẩu thả như vậy nhỉ? Nhìn kìa, quần áo của bà ta phơi trong sân luôn đầy những chấm bẩn. Mình thật không sao hiểu

được, làm sao lại giặt quần áo như thế chứ”.

Thế rồi ngày nọ, có một người đến chơi nhà người phụ nữ này và nghe được lời chỉ trích trên. Người bạn đó ra sân đi dạo và phát hiện ra sự thật hoàn toàn không phải như thế. Cô trở vào nhà, lấy một tấm vải và cẩn thận lau chùi cửa sổ nhà người bạn của mình. Cô nói:

– Xem này, giờ thì mọi thứ đã sạch sẽ hơn rồi đấy. Lúc ấy, người phụ nữ kia mới giật mình:
– À, thì ra là cửa sổ nhà mình bị bẩn.

SỨC MẠNH CỦA HY VỌNG

Có một người bị nước cuốn và trôi đi như một cọng cỏ giữa dòng sông chảy xiết. Anh cố tìm một vật gì đó để bám vào nhưng bốn bề đều là nước nên chẳng biết bám vào đâu. Lúc ấy, anh thầm nghĩ: “Phen này thì mình chết chắc rồi”.

Từ khi ý nghĩ đó xuất hiện, cơ thể anh chẳng còn chút sức lực nào để vùng vẫy nữa và bắt đầu chìm dần.

Nhưng ngay sau đó, anh sực nhớ vào mùa hè vừa rồi, khi đến dòng sông này dạo chơi, anh nhìn thấy một cái cây mọc nghiêng ra mé sông và trong đó có một nhánh nằm sát mặt nước…

Nghĩ đến đó, một tia hy vọng lóe lên trong anh và anh không còn hoảng hốt nữa. Cơ thể như được tiếp thêm sức lực, anh cố gắng vùng vẫy bơi về phía trước và cuối cùng đã đến được chỗ cái cây ấy.

Khi anh vươn tay nắm lấy nhánh cây thì bất ngờ nó gãy ngang. Nhưng cũng đúng lúc ấy có một người đi ngang qua, nhìn thấy anh đang vật lộn giữa dòng nước dữ nên đã kịp thời cứu giúp. Khi đã an toàn trên bờ, anh thở phào nhẹ nhõm và nói:

– Nếu sớm biết nhánh cây đó đã khô, có thể tôi đã không đủ sức bơi đến đó rồi.

NHÌN TỪ NHIỀU GÓC ĐỘ

Chuyện kể rằng có một người mù đến nhà bạn thân chơi. Sau khi dùng cơm tối xong xuôi, người mù chuẩn bị ra về. Lúc ấy, chủ nhà mới đưa cho anh ta một chiếc đèn pin và nói:

– Trời tối, anh cầm cái đèn này soi đường mà về”.

– Anh biết rõ tôi là một người mù còn chuẩn bị đèn soi đường chẳng phải là cười nhạo tôi sao? – anh mù có vẻ giận dỗi.

– Anh hiểu nhầm ý tôi rồi. Anh đi đường, nhiều người khác cũng đi đường. Soi đường không phải để cho anh nhìn mà để người khác trông thấy không đâm vào anh – Vị chủ nhà mỉm cười, đáp.

Người mù bấy giờ mới ngẩn người ngộ ra.

Thực ra, con người ta luôn cần phải học cách đứng từ nhiều góc độ khác nhau mà nhìn nhận mọi sự việc. Cũng vậy, trước bất cứ biến cố, bất cứ thử thách nào, nếu bạn nhìn nó dưới con mắt của người lạc quan, dưới cách nghĩ khác đi, bạn sẽ tìm ra giải pháp.

Nguồn: Sách “100 câu chuyện triết lý và kẻ trí” – Quách Thành

Xin hãy mua sách ủng hộ tác giả và NXB tại đây.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here