Chuyện kể truyền động lực – triết lý sống: Nịnh sao cho chuẩn

0
10

Những câu chuyện ngắn, nhưng ẩn chứa thông điệp nhân văn ý nghĩa chắc chắn sẽ truyền thêm cho bạn nguồn động lực dồi dào, nguồn thông tin bổ ích để tiếp tục tiến lên trên con đường chinh phục mục tiêu của mình.

NỊNH SAO CHO CHUẨN

Chuyện kể rằng ngày xưa có một vị vua dung mạo rất xấu xí. Ông vừa bị chột vừa bị què. Ngày nọ, ông triệu tập tất cả các họa sĩ tài ba trong vương quốc vẽ
chân dung cho ông. Ông tuyên bố:

-Ta sẽ trọng thưởng cho người nào vẽ được bức họa khiến ta hài lòng. Ngược lại, ta sẽ chém đầu bất cứ ai vẽ không hợp ý ta.

Nghe thấy vậy, một người họa sĩ nghĩ rằng: “Ai dám mạo phạm đến sự oai nghiêm của quốc vương kia chứ! Dù ngoại hình của quốc vương rất xấu xí nhưng ta sẽ cứ vẽ ông thật đẹp vậy!”. Nghĩ vậy nên ông vẽ bức chân dung mà trong đó, vị quốc vương trông vô cùng oai nghiêm, không bị mù và không què. Nào ngờ, khi ông dâng bức chân dung ấy lên thì quốc vương đùng đùng nổi giận:

-Những kẻ chỉ biết lừa dối, thêu dệt và xu nịnh người khác nhất định là kẻ tiểu nhân. Giữ lại mạng sống của hắn ta cũng vô ích. Mau lôi hắn ra chém đầu cho ta!

Và người họa sĩ đó bị giết.

Thấy vậy, người họa sĩ thứ hai thầm nghĩ: “Bức tranh thêu dệt kia đã khiến quốc vương phẫn nộ, vậy mình sẽ vẽ một bức chân dung như thật”. Người họa sĩ thứ hai trình bức tranh của mình lên cho quốc vương xem. Trong tranh là hình ảnh quốc vương bị chột một mắt, què một chân, vừa già vừa xấu. Quốc vương vừa xem tranh đã lập tức nổi giận. Ông quát to:

-Ngươi dám làm xấu mặt quốc vương, mạo phạm đến sự oai nghiêm của ta. Thật là một kẻ ngông cuồng. Để cho ngươi sống cũng vô ích. Mau chém đầu hắn cho ta!

Vậy là người họa sĩ thứ hai cũng bị chém.

Những họa sĩ còn lại hết sức khiếp sợ trước tình hình trên, chẳng ai còn dám mạo hiểm vẽ chân dung cho quốc vương nữa. Nhưng nếu không vẽ thì họ cũng sẽ bị chém đầu. Trong lúc các họa sĩ khác còn đang lo sợ thì có một người bước ra, dâng lên quốc vương bức tranh của mình.

Vừa nhìn thấy bức tranh, vị quốc vương không ngớt lời ca ngợi. Sau đó, ông trao bức tranh cho các quần thần cùng ngắm nghía.

Bức tranh vẽ cảnh quốc vương đang đi săn, một chân đứng trên đất, chân còn lại gác trên một gốc cây. Ông đang giương cung và nhắm một mắt để ngắm con mồi. Tất cả mọi người có mặt tại cung điện đều không ngớt lời khen ngợi bức tranh. Và giữ đúng lời hứa, vị quốc vương đã ban thưởng cho người họa sĩ đó một ngàn lượng vàng.

LỰA CHỌN THÔNG MINH.

Có một phú ông nọ bị bệnh nặng và sắp qua đời trong khi người con duy nhất của ông lại đang ở phương xa. Biết cái chết sắp đến gần và lo sợ người hầu sẽ chiếm hết tài sản, ông bèn lập một tờ di chúc không ai hiểu được: “Con trai tôi chỉ được chọn hưởng một thứ trong tài sản của tôi. Tất cả những thứ còn lại đều thuộc về người hầu của tôi”.

Sau khi phú ông qua đời, người hầu vui mừng mang tờ di chúc đi tìm người con trai của chủ nhân.

Xem xong tờ di chúc, người con trai phú ông suy nghĩ một hồi rồi nói với người hầu:

-Tôi quyết định chọn một món, đó là anh.

Vậy là bằng trí thông minh của mình, cậu con trai đã được hưởng tất cả tài sản mà người cha để lại.

CÁCH ĐUỔI MẤT MỘT THIÊN TÀI.

Một bà mẹ mong muốn con mình học thành tài. Một ngày, bà dắt theo đứa con 5 tuổi đến tìm một nhà hóa học nổi tiếng để hỏi xem làm thế nào con bà có thể đạt được thành công như ông. Sau khi biết ý định của bà, nhà hóa học không nói về quá trình phấn đấu và kinh nghiệm thành công của mình mà bảo hai mẹ con cùng theo ông đến phòng thí nghiệm. Ông đặt một bình dung dịch màu vàng trước mặt đứa trẻ.

Thằng bé hiếu kỳ nhìn bình dung dịch, vừa tò mò vừa thích thú. Một lúc sau, nó quyết định chạm tay vào chiếc bình. Nhưng lúc đó, mẹ nó đứng phía sau liền quát to lên. Bà bước nhanh đến chỗ đứa trẻ khiến nó sợ hãi bước lùi lại.

Nhà hóa học cười lớn, nói với mẹ đứa trẻ:

– Tôi đã trả lời câu hỏi của chị rồi.

Người mẹ nhìn nhà hóa học với ánh mắt ngạc nhiên. Nhà hóa học thản nhiên cho tay mình vào bình dung dịch và cười nói:

-Thực ra đây chỉ là một bình nước nhuộm màu mà thôi. Tiếng la mắng của chị xuất phát từ tình yêu của một người mẹ nhưng đồng thời cũng đã xua đuổi mất một thiên tài.

SỨC MẠNH CỦA TÌNH THƯƠNG.

Một hôm, bộ lạc sinh sống ở vùng núi phía trên phát động tấn công bộ lạc sống phía dưới. Không chỉ cướp bóc tài sản, họ còn bắt một đứa bé mang lên núi.

Bộ lạc phía dưới núi bèn phái những người dũng cảm và ưu tú nhất đi tìm đứa trẻ. Thế nhưng dù đã thử hết cách, các chàng trai đó vẫn không tìm thấy được đường đi. Quá thất vọng, họ quyết định bỏ cuộc quay về.

Khi đang thu dọn dụng cụ thì họ nhìn thấy mẹ của đứa trẻ bị bắt cóc đang tiến về phía mình. Khi mẹ của đứa bé đến gần, họ nhận ra trên vai cô là đứa trẻ mà họ đang tìm kiếm. Tất cả đều ngạc nhiên không hiểu tại sao cô lại tìm được đứa bé.

Một người lên tiếng hỏi:

-Chúng tôi là những thanh niên trai tráng khỏe mạnh nhất bộ lạc mà cũng không tìm được đường lên ngọn núi kia. Tại sao cô có thể tìm thấy đường và còn mang được đứa bé trở về như vậy?

Người mẹ nhẹ nhàng đáp: “Bởi vì đó là con tôi.”

CHIẾC XE HƠI CHẠY BẰNG… SỨC NGỰA

Một người da đỏ giàu sụ quyết định mua một chiếc xe hơi sang trọng.

Mỗi ngày, ông đều lái xe đến khu thị trấn nhỏ gần đó. Ông hy vọng mọi người sẽ nhìn thấy ông và chiếc xe bóng lộn của mình. Ông cho xe rẽ phải rồi rẽ trái, xuyên qua thị trấn nhỏ. Suốt hành trình, gặp bất kỳ ai, ông đều dừng lại trò chuyện với họ.

Thế nhưng, khác với trước đây, ông cảm thấy mọi người cư xử với ông thiếu hẳn sự nể phục; thay vào đó là nhiều nụ cười hàm ý chế giễu. Thì ra nguyên nhân rất đơn giản: chiếc xe hơi sang trọng của ông chạy được là nhờ hai con ngựa kéo đi.

Thực ra, động cơ xe hoàn toàn không bị trục trặc mà chỉ là do người da đỏ đó không biết cắm chìa khóa để khởi động xe mà thôi.

 Nguồn: Sách “Điều bình dị thông thái”

Xin hãy mua sách ủng hộ tác giả và NXB tại đây.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here