Và vì vậy năm thứ ba công bố kết quả của Giải thưởng Turner đã không có tên tôi mà xướng tên cái gọi là nghệ thuật hiện đại.

Người chiến thắng giải thưởng của năm nay, một tác phẩm theo trường phái trừu tượng của Richard Wright, đang có đủ sức lôi cuốn nhưng không sáng tạo theo cách tiếp nhận của riêng tôi: cuộc tập luyện của tôi từ thứ 6 tuần trước, được tiến hành trước một số nhà phê bình đáng kính, bao gồm Giáo sư Hermione Nugget (Chủ tịch Cục nghiên cứu về tiếp cận giới ở trường Đại học Tây phương).

Tôi quả thực đã có suy nghĩ rằng mình sẽ có giây phút reo hò trong cuộc thi lần này. Đặc biệt là khi nhận được các phản hồi. Việc tôi từ chối đeo một chiếc đồng hồ thể thao hiệu Garmin được mô tả một cách chấp nhận rằng “một nỗ lực để đưa ra chiều hướng trong các giới hạn của nguyên tắc tiêu chuẩn nghệ thuật truyền thống mà không bị ràng buộc bởi chúng”. Xu hướng đặc biệt của tôi được cho là “ngược lại dòng chuyển động của thơ ca và tất cả những điều biểu tượng cho việc đó” (tôi nghĩ mình chỉ là một người quá quyền một cách ôn hòa nhưng những nhà phê bình này thì không nghĩ vậy). Khi tôi thất bại và bị chỉ trích từ phía sau từ Westwood tới Bradford-on-Avon, giây phút đó được ca ngợi là “biểu tượng của sự sụp đổ của các tiêu chuẩn thẩm mỹ tư sản dưới sức nặng của mâu thuẫn nội bộ”. Hơn nữa, vị trí của tôi trong bộ đồ chạy (cuối cùng, và đằng sau một người phụ nữ để khởi động) được mô tả là “một mô hình phát triển các phân cấp Neo-Hegelian của các hệ thống phân cấp nam điển hình” (một điều tốt, rõ rang rồi).

 

Đã có thời điểm tôi cảm thấy xấu hổ về bản thân mình. Khi trở lại trụ sở hội, tôi nhận thấy có ai đó đã mở cánh cổng và trước khi tôi có thể dừng thốt ra những lời: “Lạy Chúa ai đó có thể đóng cửa lại được không ?! Tôi đã không bị được đưa tới chuồng gia súc, bạn biết đấy!” Tôi quay sang các nhà phê bình, với tất cả các ý định xin lỗi nhưng đã được chắc rằng không cân thiết phải có lời xin lỗi như vậy. Sự đả phá tới những quan niệm lâu đời như vậy của tôi với một sự tôn trọng đối với khuôn mẫu tôn giáo hiện hành liên quan đến một sự lặp lại tinh tế của một dị biệt kỳ lạ hơn mong muốn. Tôi đã được đảm bảo rằng tôi sẽ nhận được dấu hiệu cho điều đó.

Nhưng điều đó đã không xảy ra và như vậy một lần nữa tôi là một kẻ về nhì (không có ý định chơi chữ). Tôi được gợi ý viết thư cho các giám khảo của Giải thưởng Turner và yêu cầu Thủ Tục Kháng Cáo nhưng không thể thực hiện được vì lỗi do hành chính, Thủ Tục Kháng Nghị đã tự giành được Giải thưởng Turner năm 2003 và bây giờ ngồi trong một khu vực xem được chỉ định bên trong Tate Modern (chỉ xem khi đã có cuộc hẹn trước).

Tốt thôi. Năm tới lại sẽ có. Tôi có thể tham dự giả London Marathon PB 2002 ….

Người dịch: Trần Ngọc Dương

Nguồn: Blog talking philosophy

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here