Tôi đã làm việc với người hướng dẫn để tạo nên một ngành kinh doanh đổi mới sáng tạo của riêng tôi. Và một trong những dự án đầu tiên là hội thảo chuyên đề “Phụ nữ cực kỳ dễ gần” do tôi tổ chức.

Chỉ bằng vài cách dễ dàng, tôi đã tìm thấy một phòng tập yoga để làm nơi tổ chức hội thảo và làm việc với nhà thiết kế để có được một quảng cáo ấn tượng, đầy hấp dẫn. Tôi thích cách mọi thứ diễn ra thật êm đềm, nhẹ nhàng. Tôi đã tưởng tượng hàng ngàn người nườm nượp kéo đến tham dự hội thảo của tôi. Tôi chạy quảng cáo trên Facebook để giới thiệu về buổi hội thảo và nhận được nhiều lượt xem và thích. Tôi nghĩ tôi đang đi đúng hướng.

Nhưng đâu đó vẫn luôn có một giọng nói thì thầm bên tôi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu không ai đến? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu những gì tôi trình bày không quan trọng? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi không được coi trọng đây?

Tôi rùng mình vì những lời thì thầm đó. Phản ứng của tôi là phớt lờ đi và tiếp tục làm những gì tôi phải thực hiện để hội thảo diễn ra tốt đẹp, cho dù một cảm giác là lạ khiến tôi bồn chồn, lo lắng không thôi.

Một tuần trước hội thảo, phòng tập gọi điện cho tôi. Một quý bà đã từng vô cùng hào hứng với ý tưởng về buổi hội thảo bất ngờ nói với tôi bằng một giọng điệu đầy nhẫn tâm rằng: Không có ai đăng ký tham gia hội thảo cả.

Tôi đứng hình và cảm thấy sợ khiếp đi. Giọng nói thì thầm ấy dần lớn hơn. Tôi đã bảo với bạn rồi đấy. Tôi đến và bảo bà ấy rằng tôi sẽ nỗ lực quảng cáo thậm chí là xông xáo hơn. Tôi dán quảng cáo khắp nơi trong khuôn viên trường đại học tại Bay Area và quảng cáo trên Facebook nhiều hơn.

Cứ mỗi ngày, tôi tự nhắc nhở bản thân vài lần rằng hội thảo sẽ thành công vang dội và tôi sẽ được xem trọng. Tôi khẳng định điều đó mỗi ngày khi hội thảo sắp diễn ra.

Một ngày trước hội thảo, tôi gọi cho phòng tập yoga lần nữa để kiểm tra. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh. Chắc chắn là đã có vài người đăng ký sau đó.

Bà ấy bảo: “ Xin lỗi Priyanka à, vẫn không có ai đăng ký cả.”

Cả cơ thể tôi bỗng chốc cứng đơ. Tim tôi đập liên hồi. Môi tôi run cả lên. Tôi thật sự muốn khóc. Nhưng tôi đã kiềm chế được. Tôi hỏi bà ấy liệu tôi có nên tiếp tục tổ chức buổi hội thảo hay không. Bà ấy khuyên tôi hãy đến trong trường hợp có ai đó đăng ký tham gia.

Buổi sáng hôm hội thảo diễn ra, tôi đơn giản chỉ muốn hủy nó. Tôi muốn trốn chạy thật xa. Giọng nói ấy dần lớn hơn và bảo tôi rằng tôi đã nói với bạn điều đó bao nhiêu lần rồi. Tôi hoàn toàn đồng ý với điều đó. Đó là một điểm hợp lý mà bà ấy đang làm. Có nghĩa gì khi diễn thuyết mà không một ai đến chứ? Tôi cảm thấy thật xấu hổ.

Nhưng điều gì đó đang dần thay đổi trong tôi. Sâu thẳm trong trái tim tôi, tôi biết rõ câu trả lời. Tôi phải đến buổi hội thảo. Tôi phải thực hiện dẫu cho kết quả có thế nào đi chăng nữa, bởi vì đó là ước mơ của tôi. Tôi không thể trốn chạy.

Tôi bước vào phòng tắm và khi dòng nước ấm áp chảy dài trên làn da mịn màng của tôi, tôi không thể ngăn được dòng lệ đang tuôn rơi. Tuy đã khóa vòi nước, nhưng nước mắt vẫn đầm đìa trên khuôn mặt tôi. Cả cơ thể tôi dường như choáng đi và run lên.

Sau đó, mọi thứ dường như trở nên mập mờ hơn. Tôi ăn mặc chỉnh tề, ăn nhẹ, bỏ đầy những túi kẹo để tặng người tham gia và máy tính vào xe ô tô.

Tôi đã đỗ xe nhưng vẫn không đủ dũng khí bước vào phòng tập yoga. Vì vậy, tôi gọi cho bà chủ phòng tập và bà ấy cũng nhắc lại những gì đã từng nói với tôi. Không ai đến cả. Khi tôi vào trong, một điều gì đó dường như thay đổi trong tôi. Tôi cảm thấy nỗi sợ dần tan biến. Tôi tặng cô ấy một túi quà và cảm ơn cô ấy vì đã ủng hộ tôi trong suốt quá trình qua.

Sau đó, tôi tự đãi mình một bữa ăn. Tôi chiêu đãi mình một bữa sandwich thịnh soạn và mỉm cười. Mọi thứ sẽ ổn thôi. Tôi cảm thấy rất tự hào vì đã đối mặt với nỗi sợ và không trốn tránh. Đó là lý do tại sao lòng tự tôn muốn tôi phải đến đó dù bất cứ giá nào. Đó là bài học bà ấy muốn tôi học.

  1. Đến vì khát khao của bản thân.

Khi khao khát cháy bỏng trong tim bạn, đó là bởi vì tâm hồn bạn muốn được nuôi dưỡng và phát triển. Con tim bạn chưa lần nào mong muốn bất cứ điều gì nếu nó cảm thấy điều đó là không thể. Hãy sống với nó. Cảm nhận nó. Tôi luôn luôn khát khao là một người đầy sáng tạo. Điều đó nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc, tràn đầy sức sống và yêu đời hơn khi viết lách và theo đuổi những điều sáng tạo khác.

Mục đích của tâm hồn tôi là mở rộng và phát triển. Bằng cách nào? Khi nào? Tại sao? Đó là điều khác biệt của mỗi người. Lần tới, khi một khát khao trỗi dậy trong bạn, đừng gạt bỏ chúng. Hãy ngồi xuống. Nhắm mắt lại. Hình dung những khát khao đó là gì.

Bạn cảm thấy thế nào? Hãy nuông chiều tất cả các giác quan. Hãy chạm. Hãy ngửi. Hãy nhìn. Hãy nghe. Hãy nếm. Con tim bạn cảm thấy thế nào? Cơ thể bạn phản ứng ra sao?

Hãy cho bản thân mình thời gian và không gian để làm điều này. Những mong ước của bạn rõ ràng như thế nào không quan trọng, hay cho dù đó là điều hiển nhiên đi chăng nữa. Sự yên bình và vẻ đẹp luôn hiện hữu trong cảm xúc khát khao, và lòng khát khao ấy dẫn bạn đi đúng hướng ngay cả khi bây giờ bạn không nhận ra.

Khi đến buổi hội thảo dù cho không có ai tham dự đi chăng nữa, nỗi sợ của tôi dần tan biến và bây giờ tôi cảm thấy rất hào hứng để nảy ra những ý tưởng và hội thảo mới.

  1. Hãy đối mặt với nỗi sợ, thay vì trốn tránh.

Tới ngày diễn ra buổi hội thảo, sự thôi thúc trốn chạy khỏi nỗi sợ thật sự làm tôi nổi điên. Tôi quay lưng trốn tránh vì tôi không muốn đối mặt với nỗi sợ. Thật không dễ chịu chút nào, thật nhếch nhác và đầy mồ hôi. Nhưng điều gì đó xuất hiện trong tâm trí tôi.

Tôi phải thay đổi cách tôi cảm nhận để thay đổi hoàn cảnh. Thay vì xem đó như là một chướng ngại, tôi lại xem đó là một cơ hội để thay đổi. Một điều gì đó cần được thay đổi trong tôi. Đó là lý do tôi đã từng không sống đúng với cuộc đời tôi hằng mong ước.

Đối mặt với nỗi sợ cho phép bạn nhìn thấy được hình mẫu trong thức cách suy nghĩ. Chúng giúp tạo nên niềm tin. Vì thế bạn có thể tận dụng những cơ hội này như là một khoảnh khắc để thay đổi và hình thành niềm tin mới.

Hãy nhớ câu nói của Pema Chodron:

“Không điều gì biến mất khi nó chưa dạy ta những gì chúng ta cần phải biết.”

  1. Giá trị bản thân không được đánh giá bởi kết quả.

Một trong những bài học quan trọng tôi có được từ kinh nghiệm lần này là: giá trị bản thân không được quyết định bởi kết quả của buổi hội thảo hay bởi những nhân tố bên ngoài.

Trên thực tế, tôi đến buổi hội thảo vì khát khao là điều quan trọng nhất. Giá trị thật sự đến từ bên trong con người bạn.

Bạn có thể chạm đến cảm xúc bên trong, sự giàu có và phong phú. Chúng sẽ phản ánh thế giới nội tâm thật sự của bạn. Những thách thức và kinh nghiệm sẽ khai sáng và đưa bạn đến những hành trình ý nghĩa hơn.

  1. Từ bỏ quá trình.

Đầu hàng không có nghĩa rằng bạn từ bỏ. Nó đang tràn đầy năng lượng và ý thức trong mỗi khoảnh khắc trước mắt bạn, trong những gì xảy ra ngày hôm qua và sẽ xảy ra vào ngày mai.

Ý tôi là bạn đang để năng lượng bản thân điều khiển hành động. Đó là sự kết nối với lòng tự tôn cao ngất ngưỡng đi cùng với sự kỳ vọng.

Quá trình và sự chuẩn bị luôn tồn tại vì bạn chưa hoàn toàn sẵn sàng để đòi hỏi và chấp nhận những khát khao sâu thẳm trong tim. Bạn chưa sẵn sàng để đòi hỏi một công việc, một mối quan hệ hoàn hảo hay thừa hưởng một số tiền lớn trong đời.

Vì vậy bạn đang dần thay đổi đấy. Bạn đang thực hiện một quá trình chuẩn bị đầy thiêng liêng. Có nghĩa là đắm chìm bản thân và kiên nhẫn để tận hưởng vẻ đẹp của quá trình tuyệt hảo này. Có nghĩa là nuôi dưỡng tâm hồn phát triển một cách mạnh mẽ hơn.

Bởi vì khi khát khao trỗi dậy, bạn sẽ là người cần chấp nhận và theo đuổi ước mơ. Sự tự tôn ngay từ đầu đã biết điều này. Hành trình và điểm đến sẽ ngọt ngào hơn.

Tóm tắt

Sau đây là những gì bạn được từ việc không ai đến buổi hội thảo đầu tiên của tôi:

  1. Đến vì khát khao của bản thân
  2. Đối mặt với nỗi sợ, thay vì trốn tránh.
  3. Giá trị bản thân không được quyết định bởi kết quả.
  4. Từ bỏ quá trình

Tác giả : Priyanka Yadvendu

Nguồn: Wealthy Gorilla

Người dịch: SAKA

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here