Có một câu chuyện kể như sau: một cô con gái bảo với mẹ mình rằng, lần sau nếu bà đến thăm, cô nhất định sẽ đưa mẹ đi xem một khu vườn hoa thủy tiên tại nơi cô ở.

Không rõ tại sao cô con gái mình lại khăng khăng muốn đi đến đó tới vậy, người mẹ miễn cưỡng đồng ý và rồi hai người cùng nhau khởi hành đi thăm vườn hoa ấy.

Ngày hôm đó trời phủ một màu u ám, đầy sương mù, vì thế mà người mẹ cảm thấy mất kiên nhẫn và định quay đầu xe lại, nhưng bà không thể làm vậy vì thấy con gái bà rất hào hứng về việc này.

“Không sao đâu mẹ à. Mẹ sẽ chẳng thể tha thứ cho bản thân mình nếu để lỡ mất dịp này.” Con gái bà một mực cam đoan như vậy.

Sau khoảng 20 phút, họ đã đi vào một con đường mòn rải sỏi và nhìn thấy một nhà thờ nhỏ. Ở đằng xa phía khu nhà thờ, có một tấm biển viết bằng tay “Vườn Hoa Thủy tiên”.

Họ cùng đi bộ xuống con đường ấy, rẽ ở một góc, và rồi đập vào mắt họ là một cảnh tượng ngạc nhiên đến không thể tin nổi.

 

Cứ như thể là ai đó đã đổ một thùng vàng lớn từ đỉnh núi trải xuống sườn đồi. Hoa ở đây được trồng theo mô hình vặn xoắn thật hùng vĩ: những dải băng và viền to tạo nên từ những mảng màu cam đậm, trắng, vàng chanh, hồng đào, màu nghệ, và màu vàng bơ. Mỗi một màu hoa khác nhau lại được trồng theo từng nhóm, và nó xoáy vào và chảy dài như một dòng sông với sắc màu của riêng nó. Chỗ này phải đến hai hecta trồng hoa.

“Nhưng mà ai đã làm được thế này vậy?” Người mẹ hỏi.

“Chỉ một người phụ nữ mà thôi.” Người con gái đáp lời: “Bà ấy sống trên khu đất này. Đâylà nhà của bà ấy.”

Cô ấy chỉ về phía ngôi nhà hình tam giác gọn gàng sạch sẽ, trông có vẻ nhỏ nhắn và giản dị giữa một rừng hoa thật lộng lẫy ấy. Chúng tôi cùng đi tới căn nhà đó.

Trên hiên nhà, họ thấy một tờ áp phích ghi: “Câu trả lời cho các câu hỏi mà Tôi Biết Bạn Đang Muốn Hỏi” là tiêu đề ghi trên đó.

Câu trả lời đầu tiên là một câu đơn giản: “50.000 bông” được ghi vậy.

Câu trả lời thứ hai là: “Mỗi bông một lần, một người phụ nữ làm ra. Hai bàn tay, hai đôi chân, và một kiến thức đơn giản”

Câu trả lời thứ ba là: “Bắt đầu vào năm 1958.”

Ngay lập tức, họ đã hiểu ra được nguyên lý hoa thủy tiên.

Họ nghĩ về người phụ nữ mà họ chưa từng gặp mặt bao giờ này- người mà hơn bốn mươi năm trước, đã bắt đầu – từng bông một – mang tầm nhìn về cái đẹp và niềm vui đến cho đỉnh núi mờ mịt nơi khuất tầm mắt này. Cho dù vậy, chỉ trồng mỗi bông một lần, năm này qua năm khác, mà người phụ nữ ấy đã thay đổi được thế giới mà bà ấy đang sống. Bà ấy đã tạo ra được một vẻ đẹp, nguồn cảm hứng, lộng lẫy tráng lệ đến không bút nào tả xiết.

Nguyên lý vườn hoa thủy tiên của người phụ này cho ta biết rằng, hãy học cách tiến từng bước một tới mục đích và ước muốn của chúng ta – chỉ cần tiến từng bước nho nhỏ mà thôi – và học cách yêu lấy cái quá trình ấy, học cách sử dụng tích lũy thời gian. Khi chúng ta nhân lên nhiều mảnh bé nhỏ của thời gian với những cố gắng nho nhỏ tăng theo ngày, chúng ta rồi cũng sẽ thấy mình đạt được những điều lớn lao. Chúng ta có thể thay đổi được cả thế giới.

“Điều này có phần làm mẹ thấy buồn.” người mẹ thừa nhận. “Mẹ đã có thể đạt được điều gì nếu như mẹ đã nghĩ ra được một mục tiêu kỳ diệu cách đây ba mươi năm hay bốn mươi năm, và chỉ cần trồng “từng bông một” qua các năm tháng ấy. Hãy thử nghĩ xem mẹ đã có thể đạt được những gì rồi!”

Cô con gái tổng kết lại thông điệp của ngày hôm đó bằng cách thẳng thắn nhất mà cô thường thể hiện: “Hãy bắt đầu ngay ngày mai đi mẹ ạ.” Cô nói.

Từ nội dung của nguyên lý hoa thủy tiên này, tôi có hai câu hỏi dành cho bạn ngày hôm nay đây.

Khu vườn của bạn là gì?

Bạn đang làm gì ngày hôm nay để tạo nên nó?

Tác giả: Darren Poke

Nguồn: betterlifecoachblog

Người dịch: Nguyễn Minh Ngọc