Để cho thấy mức độ quan tâm của chính quyền đối với quyền riêng tư của người Mỹ, Quốc hội đã bãi bỏ các luật lệ cho phép khách hàng kiểm soát chặt chẽ hơn về cách nhà cung cấp dịch vụ Internet (Internet Service Provider-ISP) sử dụng dữ liệu của họ. Điều quan trọng nhất trong các luật lệ này là nhà cung cấp dịch vụ Internet chỉ có thể bán các dữ liệu cá nhân có tính nhạy cảm (như thông tin tài chính, thông tin y tế và lịch sử duyệt web) khi nhận được sự đồng ý của khách hàng.

Giả sử khi việc bảo vệ quyền lợi của cá nhân bị quên lãng, Tổng thống Donald Trump sẽ ký dự luật, và nhà cung cấp dịch vụ Internet sẽ có thể kiếm tiền từ các dữ liệu cá nhân của khách hàng.

Mặc dù rõ ràng nhà cung cấp dịch vụ Internet muốn kiếm nhiều tiền hơn nhưng họ đưa ra những lý do biện minh không hiệu quả cho việc từ chối quyền riêng tư của khách hàng. Thay vào đó, những người đề xuất đưa ra tham chiếu nghiên cứu thông thường và vô nghĩa đối với thị trường tự do. Vì không có bằng chứng thực tế cho những ồn ào này nên chúng không phải là vấn đề được quan tâm một cách xứng đáng.

Họ cũng đưa ra nhiều lý do quan trọng hơn, như tuyên bố rằng các công ty như Facebook kiếm tiền từ dữ liệu cá nhân, khẳng định rằng khách hàng sẽ được hưởng lợi và tuyên bố rằng điều này sẽ thúc đẩy đổi mới. Tôi sẽ lần lượt xem xét từng lí do.

Mặt khác, có ý kiến cho rằng những công ty đã kiếm tiền từ dữ liệu cá nhân có thể bị giải tán như sự thất bại của việc chống đối với thực tiễn thông thường. Việc những công ty khác đang làm không hẳn là một điều tốt. Mặt khác, lý do này có thể được xem như một sự kêu gọi hợp pháp cho sự công bằng: sẽ là không công bằng nếu các công ty như Google và Facebook kiếm tiền từ dữ liệu cá nhân trong khi cung cấp dịch vụ Internet không được làm như vậy. Việc dễ dàng và đơn giản nhất để công nhận điều này là người dùng ngừng sử dụng Google và Facebook. Mặc dù điều này có nghĩa là từ bỏ một số dịch vụ hữu ích nhưng đó là một lựa chọn khả thi. Ngược lại, việc không có truy cập Internet là cực kỳ khó khăn và rất ít người có thể làm được (nếu có lựa chọn thay thế).

Ngay cả khi một khách hàng có thể lựa chọn giữa hai hoặc nhiều nhà cung cấp dịch vụ Internet, những công ty này vẫn muốn kiếm tiền từ dữ liệu cá nhân của khách hàng – một món hời không dễ bỏ qua. Tất nhiên là nhà cung cấp dịch vụ Internet có thể thu hút khách hàng bằng cách hứa hẹn sẽ không bán dữ liệu cá nhân của họ nhưng khách hàng thường bị khó xử không biết nên chọn từ bỏ Internet hay từ bỏ sự riêng tư. Với lợi thế cưỡng ép của nhà cung cấp dịch vụ Internet, Nhà nước phải bảo vệ quyền lợi của công dân cũng như các nhà cung cấp dịch vụ Internet.

Các ý kiến cho rằng rất khó có thể đánh giá lợi ích khách hàng sẽ được hưởng. một cách nói chung. Chúng ta không biết rằng nhà cung cấp dịch vụ Internet sẽ cho chúng ta cái gì để đổi lại dữ liệu cá nhân của chúng ta. Facebook và Google cung cấp các dịch vụ có giá trị nhưng khách hàng đã thanh toán tiền dịch vụ cho nhà cung cấp dịch vụ Internet. Nhà cung cấp dịch vụ Internet cũng có những đề nghị hấp dẫn như giảm phí sử dụng chẳng hạn. Tuy nhiên, bất cứ ai quen thuộc với các công ty như Comcast sẽ không tin vào điều này. Như vậy, việc chấm dứt các luật lệ về quyền riêng tư sẽ mang lại lợi ích cho các nhà cung cấp dịch vụ Internet, nhưng hầu như không có lợi cho khách hàng.

Mặc dù trong hầu hết các cuộc thảo luận về công nghệ, những ý kiến đổi mới được triển khai, việc cho phép nhà cung cấp dịch vụ Internet bán dữ liệu cá nhân dường như không phải là sự đổi mới, trừ khi người ta hiểu “thay đổi” là “đổi mới.” Cũng có vẻ như không thể có bất kỳ sự đổi mới nào cho khách hàng; Mặc dù nhà cung cấp dịch vụ Internet có thể sẽ làm việc chăm chỉ để đổi mới cách thức xử lý và bán dữ liệu. Sự đổi mới này sẽ tốt cho họ, nhưng dường như không có bất cứ lợi ích gì cho khách hàng. Có khi nào cách tân trong việc chế biến thịt gà và bán gà lại có ích cho con gà?

Những người bảo vệ nhà cung cấp dịch vụ Internet có thể làm cho dữ liệu thuộc về nhà cung cấp dịch vụ Internet hơn là khách hàng, vì vậy họ có quyền bán nó. Gác lại những ý kiến thông thường về quyền riêng tư và gắn bó với quyền sở hữu, tuyên bố này dễ bị đánh bại bởi so sáng tương tự sau đây.

Giả sử tôi thuê văn phòng để kinh doanh, chẳng hạn như viết sách. Chủ văn phòng có quyền ép tôi trả tiền thuê điạ điểm. Tuy nhiên, họ không có quyền đặt camera để quan sát công việc và sự tương tác của tôi với mọi người và sau đó bán những thông tin đó để lấy thêm thu nhập. Đó là trộm cắp. Đối với trường hợp của nhà cung cấp dịch vụ Internet, tôi đang thuê đường truy cập Internet, nhưng mọi điều tôi làm trong tài sản ảo này thuộc về tôi – họ không có quyền sở hữu những gì tôi làm ra. Tất nhiên, tất cả công sức là của tôi. Đương nhiên, tôi có thể đồng ý bán sức lao động của mình nhưng tôi chỉ làm khi tôi muốn.

Như vậy, khi nhà cung cấp dịch vụ Internet khăng khăng rằng họ có quyền bán dữ liệu cá nhân cho khách hàng thì giống như việc chủ nhà tuyên bố họ có quyền bán bất cứ thứ gì có giá trị mà họ có thể nhận thấy bằng cách theo dõi người thuê nhà. Điều này rõ ràng là sai trái. Thật không may, Quốc hội đứng về nhà cung cấp dịch vụ Internet, chứ không phải cho người dân.

Nguồn: Blog Talking Philosophy

Người dịch: Phụng Đặng