“Ngay cả trong những khoảnh khắc cô đơn nhất, tôi vẫn luôn ở bên chính mình.”

-Sanober Khan-

 

 

Năm ngoái, tôi quyết định chia tay người bạn trai tôi yêu thương rất nhiều. Vì vấn đề thực tế. Tôi không thích thành phố mình đang sống hay công việc mình đang làm. Nhưng bạn trai tôi thì ngược lại, nên anh ấy ở lại còn tôi rời đi.

Thế giới không để bạn chuẩn bị tinh thần cho một trái tim tan vỡ. Bạn chẳng thể nộp đơn xin trợ cấp khi một người vẫn luôn bên bạn suốt bao năm qua đột nhiên không còn đó nữa. Thực tế là trừ khi bạn đã kết hôn, nếu không người khác sẽ chỉ hiểu cảm giác của bạn vào thời điểm mới chia tay chứ không phải quãng thời gian sau đó.

Tôi xin táo bạo so sánh việc mất đi nửa kia của mình cũng giống như mất đi một người thân trong gia đình. Thoát khỏi lứa tuổi thiếu niên và bước vào những năm hai mươi là một thay đổi lớn. Và khi bạn hẹn hò trong khoảng thời gian này, người đó sẽ đóng vai trò tối quan trọng trong sự trưởng thành của bạn.

Đây là điều đã xảy ra với tôi. Tôi trở thành một người phụ nữ trưởng thành “độc lập một cách thiếu sót.” Tôi nói “thiếu sót” ở đây tức là bạn cảm thấy độc lập thật đấy, nhưng sự thật là, bạn chỉ thay thế gia đình hay bất cứ ai bạn dựa dẫm vào để lớn lên bằng một người bạn đồng hành khác. Và khi người bạn ấy rời đi cũng là lúc bạn phải quay lại thời kì trưởng thành. Đối với tôi, đây là một thời điểm như thế.

Khi độc thân, không ai để ý ngày hôm đó bạn có ăn gì hay chưa. Không ai nhắc bạn đi ngủ khi bạn mải mê thức khuya vì công việc. Cũng chẳng ai nhận ra bạn mặc cùng một cái áo len ba ngày liên tiếp, hay đã đến lúc bạn phải đi cắt gọn tóc mái.

Một ngày, vài tháng sau khi chia tay, tôi ngủ dậy trong bộ dạng vừa đói vừa mệt, mặc nguyên bộ đồ cũ chưa thay, tóc rối xõa tung trước mặt. Tôi nhận ra đã đến lúc mình phải trưởng thành và tự trở thành người bạn đồng hành của bản thân.

Trong suốt một năm độc thân, tôi đã tìm ra vài cách để trở thành người bạn đồng hành tốt bụng và giàu tình yêu nhất với chính mình.

Đầu tư vào tình bạn

Trong lúc yêu đương vui vẻ và lành mạnh, chúng ta thường vô thức sao nhãng các mối quan hệ cũ hoặc có tiềm năng.

Hãy nhớ rằng, giống như trong bất cứ mối quan hệ viên mãn nào, bạn phải cho đi nhiều như những gì nhận được từ bạn bè.

Đôi khi những người bạn tuyệt vời nhất sẽ hào phóng dành hàng tiếng đồng hồ chỉ để nghe bạn lảm nhảm sau khi chia tay hay về mười lăm chàng trai bạn muốn hẹn hò cùng một lúc, nhưng hãy nhớ lắng nghe câu chuyện cô ấy hoặc anh ấy nữa. Có thể họ cũng có rất nhiều điều muốn nói, dù cho bạn cảm thấy rằng mình đang phải trải qua nhiều thứ hơn.

Khi phát hiện bạn và người đồng nghiệp mới đều thích chạy bộ, và người đó nói “Thi thoảng chúng ta tập chạy cùng nhau nhé”, thay vì đáp lại ngay “Được chứ!” rồi chẳng bao giờ thèm suy nghĩ lại đến lần thứ hai, thì bạn hãy lấy điện thoại ra, lưu lại số của họ và tỏ ý rằng bạn nhận lời.

Tạo kỉ niệm mới tại chốn cũ

Trong một thời gian dài tôi đã không thể đi dạo quanh thành phố. Cảm giác như tôi và người ấy đã hôn nhau trong mọi góc phố, dùng bữa trong từng quán cà phê nhỏ xinh, chụp ảnh với mọi bức tượng và đạp xe khắp mọi công viên… thật tàn nhẫn.

Tôi bắt đầu xây dựng kỉ niệm mới tại những chốn cũ ấy theo cách của riêng mình. Tôi hẹn gặp một anh chàng kì cục tại quán cà phê nhỏ xinh đó, và vì một vài lý do nào đó, tôi dễ nhớ lại cái khuyên lông mày của anh ta hơn là những hồi ức với bạn trai cũ.

Tôi đến công viên ngày xưa với ba người bạn. Chúng tôi uống bia và chơi trò “Tớ tuyệt đối chưa bao giờ”.

Còn góc phố nơi chúng tôi trao nhau nụ hôn đầu tiên? Đó giờ đã là điểm đích nơi tôi phá kỉ lục chạy bộ 5 cây số của mình. Dạo quanh thành phố chưa bao giờ trở nên yên bình đến thế.

 

Tác giả: Rachel Laura White

Nguồn: Tinybuddha

Người dịch: Dạ Vũ