Run rẩy hít thở lần cuối cùng, tôi bước lên phía trước, đặt đôi giày bên bờ vực, và lao mình vào khoảng không trống rỗng.

Để tiếp nước một cách an toàn, thợ lặn phải duy trì điểm tiếp nước và sự cân bằng hoàn hảo, giữ người hướng thẳng lên trên để bàn chân hấp thụ lực va chạm của gần 4 mét nước. Nhưng không, tôi nhắm mắt, theo bản năng lộn người với tư thế hiểm. Tôi tiếp nước bằng đầu. Sau cú va chạm, xương mặt tôi vỡ vụn, đôi mắt rơi ra khỏi hốc mắt, những thớ thịt còn bám lại chỗ xương bị nứt, thị lực không còn. Thực tại đã mất.

Điều cuối cùng tôi nhớ được về cuộc sống đầu tiên là hơi ấm của tấm chăn giữa bệnh xá tối om. Cái nẹp cổ khiến tôi khó thở và thậm chí không thể há miệng khi đau đớn tới buồn nôn.

Paul, người yêu, nguồn động lực, thiên thần hộ mệnh của tôi, đang ngồi bên tôi trên chiếc ghế gấp bằng sắt hàng giờ liền. Khi thuốc giảm đau hết tác dụng, tôi rơi vào quên lãng, những cảm giác đến dồn dập, khiến tôi bật khóc – sự bình yên, khuây khỏa và sung sướng đến đê mê. Tôi thì thầm với Paul, dù chỉ là trong tâm tưởng, “Cảm ơn vì đã giết chết tôi.”

Lời giã từ ngọt ngào từ bản ngã đầu tiên và cái gật đầu đầy biết ơn từ con người mới.

Quá trình hồi phục chức năng chuyên sâu không cho phép tôi làm bất cứ việc gì. Với phương pháp điều trị mới, bác sĩ đã đặt một quả bóng trong khoang xoang, tái tạo khuôn mặt và phục hồi thị lực cho tôi. Trong quá trình điều trị phức tạp này, mọi hoạt động hàng ngày trở nên nguy hiểm, gần như không thể. Tệ hơn là, phác đồ thuốc giảm đau và kháng sinh khiến tôi nổi mày đay, nhạy cảm với ánh sáng, kiệt sức và buồn nôn. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi đang phấn khích, tươi mới và đầy khí thế.

Giữa ranh giới mơ hồ của sự hồ hởi và nỗi kinh hãi, tôi phải vững vàng để mỗi sáng nhìn vào khuôn mặt sưng vù, quầng mắt thâm tím và quyết định sẽ làm gì với mỗi ngày trôi qua. Tôi được sinh ra một lần nữa. Tôi như chú gia tinh Dobby* cầm chiếc tất trên tay, kinh ngạc, sung sướng, nhưng chưa biết phải bắt đầu từ đâu.

Tôi tìm một nơi nắng ấm và đọc sách.

Mỗi ngày, trong lúc thế giới đang làm việc, lo lắng, hồ nghi về bản thân, về thành công, và những nhà tù tư tưởng khác mà tôi đã quá quen thuộc, tôi lái xe tới một quán cà phê, ngả người trên ghế và đọc. Tôi viết. Tôi tìm địa điểm và ban nhạc để tổ chức các buổi biểu diễn và nghe lại những ca khúc cũ yêu thích.

Tôi chọn một căn nhà nhỏ xinh ở ngoại ô Woodstock để được tự do tự tại cùng với bạn trai của mình. Chúng tôi treo hình các ban nhạc yêu thích và mời bạn bè tới chơi bất cứ khi nào có thể, chỉ để ngồi với nhau, trò chuyện và cảm nhận.

Kỳ thực tập của tôi chấm dứt. Trường đại học cho phép tôi nghỉ. Ở chỗ làm, các đồng nghiệp chia nhau công việc của tôi. Như thế, tôi trở nên rảnh rỗi.

Năm đó, tôi bắt đầu khóa trị liệu tâm lý. Bác sĩ không chỉ giúp tôi hiểu về những tổn thương tâm lý trước đây mà còn hướng tôi bắt đầu cuộc sống mới với sự cảm thông và sức mạnh. Tôi đọc thật nhiều, và cứ thế, những con chữ nảy ra trong tâm trí tôi.

Vào mùa xuân, tôi quyết định bỏ học, bởi tôi tự tin vào năng lực bản thân trong vai trò một nhà hoạt động xã hội và một sinh viên. Tôi ném bỏ thứ niềm tin vay mượn bấy lâu khiến tôi lao đầu vào các khoản nợ sinh viên và lãng quên bản ngã trong cuộc rượt đuổi những giá trị phụ thuộc. Và đột nhiên, tôi cảm thấy đủ.

Khi khỏe hơn, tôi trở lại làm việc ở trại trẻ mồ côi và bỏ các công việc còn lại. Đồng nghiệp rì rầm về “tổn thương trí não” của tôi và không biết liệu tôi có thể trở lại bình thường không. Nhưng tôi chỉ ngồi yên và quyết định việc mình sẽ làm. Tôi sắp xếp lịch làm việc linh động để có thời gian sáng tác thơ và xây dựng một dự án kinh doanh sáng tạo – thứ cho tôi được sống là chính mình.

Tôi không khuyên bạn nhảy từ vách đá cao 12 mét. Nhưng tôi xin bạn, phải, chính bạn đấy – nhà hoạt động xã hội kiệt sức, nhân viên kinh doanh căng thẳng, giáo viên chán nản, người nổi loạn, nhà thơ bí mật – hãy cho phép bản thân tạm nghỉ.

Hãy tự hỏi bạn đang sống vì cái gì, làm việc vì ai? Giá trị nào mới thực sự là của bạn? Hãy khám phá bản thân mình.

Có phải bạn đã kể những câu chuyện ấy suốt hàng thập kỷ (“Tôi là một người chăm chỉ, làm việc hết mình, nhưng đang chật vật trong nghề”)?

Bạn có đang tạo ra sự khác biệt mà chỉ bạn mới làm được? Bạn sẽ mất gì nếu “tạm dừng” hay “thiết lập lại”? Bạn sẽ trở thành ai nếu con người hiện tại chết đi?

Mỗi người có quan niệm về sự tự do khác nhau và luôn biến đổi.

Tôi vẫn làm công ăn lương. Thỉnh thoảng nợ tiền thuê nhà. Bố mẹ tôi thất vọng vì con gái không trở thành nhà báo nổi tiếng. Các tác phẩm của tôi bị các nhà xuất bản từ chối, và nhiều khi tôi rơi vào khủng hoảng… Nhưng có những nhân phẩm và động lực khác được sinh ra khi bạn tắt “chế độ mặc định” cho cuộc sống, khi bạn quyết định dừng lại, lùi bước để tìm lại những giá trị.

Khi bạn sống cho riêng mình, mọi nỗ lực đều có mục đích và mọi chiến thắng đều đáng để ăn mừng. Tôi có thể sử dụng khả năng bẩm sinh để làm những thứ tôi đam mê và tự động, nhân lên ảnh hưởng của tôi lên thế giới. Bạn cũng có thể làm dược.

Điều gì bạn làm giỏi mà không cần nỗ lực? Bắt đầu từ đó. Giả vờ rằng đèn đã bật sang màu xanh.

Hãy thực hiện cú nhảy. Lắng nghe tiếng nói bản năng đang thì thầm và tin động lực nó mang đến.

Có hai khả năng. Một là, bạn sẽ tiếp nước bằng chân an toàn và ai đó sẽ đưa bạn về bờ. Hai là, nếu bạn thấy mình đang nhảy về phía cái chết, hãy trân trọng nó. Để con người cũ cùng với những giáo điều, áp lực – thứ làm kiệt quệ tâm hồn bấy lâu nay – chết đi.

Một thế giới mới, một con người tốt hơn, đang chờ bạn.

Sau đó, chọn cuộc sống mới – vứt bỏ những công việc đã bòn rút tâm hồn bạn qua đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười giả tạo. Thanh lọc những mối quan hệ độc hại dù rằng nó có thể khiến bạn xa cách với bạn bè và người thân – thứ “liều lĩnh” đáng sợ mà mọi người đều khuyên bạn nên tránh xa.

Nhưng đừng bỏ bê việc lấp đầy những khoảng trống bằng nghệ thuật, âm nhạc, câu chuyện về sự tự vươn lên và những buổi trò chuyện thâu đêm với người bạn ái mộ.

Nếu không tìm thấy thứ mình muốn, tạo ra nó. Nếu muốn nhiều hơn, xây dựng thêm. Nếu đã sẵn sàng và háo hức chờ đợi giây phút ấy, hãy nhảy đi!

 

Người dịch: Alice

Nguồn: Tiny Buddha

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here